Gia Đình & Mối Quan Hệ

Lối sống ít vận động từ lâu đã được xem là một trong những yếu tố làm tăng nguy cơ ung thư và mắc nhiều bệnh mạn tính

Tôi sinh ra trong một gia đình mà người ta vẫn gọi bằng hai chữ “tài phiệt”. Từ nhỏ đến lớn, tôi không thiếu thứ gì, nhan sắc xinh đẹp, tiền bạc, danh tiếng, những mối quan hệ mà người khác phải mất cả đời để có được.

Khi tôi kết hôn, đó cũng là một đám cưới được nhắc đến trên mạng xã hội suốt nhiều tháng. Váy cưới của tôi được đặt riêng, khách mời toàn những cái tên có tiếng và một người chồng được xem là “môn đăng hộ đối” hoàn hảo.

Nghe vợ nói, tôi mới giật mình nhìn lại bản thân. Quả thật có những lần tôi đi dự tiệc cưới từ chiều, sau đó kéo nhau đi uống tiếp đến một hai giờ sáng mới về. Tôi cũng không gọi điện báo cho vợ vì nghĩ ở tuổi này chẳng còn gì phải quản nhau. Có lần về đến nhà, vợ giận quá khóa cửa, để tôi đứng ngoài gần nửa tiếng. Từ đó, mâu thuẫn giữa hai người ngày càng lớn. Điều khiến chúng tôi bất đồng nhiều nhất là cách nghĩ về cuộc sống.

Cậu bé bán vé số không dạy chúng ta cách làm giàu, mà nhắc mỗi người nhớ đến một điều giản dị: biết đâu là điều bản thân xứng đáng có và đâu là thứ không thuộc về mình. Giữa bao bộn bề của cuộc sống, giữ được lòng tự trọng và sự chân thành, ấy mới là điều đáng quý nhất.

Nhiều năm qua, tôi từng nghĩ tình yêu và hôn nhân là hai điểm đến nối liền nhau. Yêu đủ lâu sẽ cưới. Không cưới đồng nghĩa là tình yêu ấy chưa đủ lớn. Song mãi về sau tôi nhận ra, dù vẫn yêu, thậm chí rất sâu đậm nhưng không ai trong hai người muốn bước vào hôn nhân. Và chính tôi đang ở trong một mối quan hệ như vậy.

9 điều các cặp đôi cần nhớ khi xảy ra tranh cãi

Tôi và anh quen nhau 4 năm. Chúng tôi đến với nhau không ồn ào, không khoe ảnh, không đăng trạng thái lên mạng xã hội, càng hiếm khi nói những lời ngọt ngào trước mặt người khác. Cuối tuần chúng tôi đi ăn, xem phim, đôi khi chỉ là ngồi quán cà phê, mỗi người làm việc riêng.

Tôi 35 tuổi, có công việc với thu nhập tầm 40 triệu đồng mỗi tháng, có tài khoản tiết kiệm 3 tỷ và một danh mục đầu tư trị giá 1,6 tỷ, đã có chung cư ba mẹ mua cho tại Sài Gòn. Tôi theo chủ nghĩa độc thân, không kết hôn. Nếu so với mọi người, tôi có cuộc sống khá thoải mái, thậm chí là dư dả. Nhưng gần đây, tôi dần cảm thấy mất động lực, mất niềm vui và không còn hứng thú với mọi thứ.

Những lúc tôi ốm, anh quan tâm, chăm sóc. Khi anh áp lực công việc, tôi sẵn sàng ở đó nghe anh trút bỏ mọi mệt mỏi. Tôi nhận thấy, tình cảm của cả hai không mãnh liệt như phim ảnh nhưng đủ ấm áp.

Lối sống ít vận động từ lâu đã được xem là một trong những yếu tố làm tăng nguy cơ ung thư và mắc nhiều bệnh mạn tính. Tuy nhiên hầu hết các khuyến cáo trước đây chỉ tập trung vào tổng số giờ ngồi mỗi ngày, mà chưa xem xét liệu thời gian đó có bị ngắt quãng hay không.

Hình ảnh cậu bé bán vé số giống như một chiếc gương nhỏ phản chiếu lại tuổi thơ của mỗi người. Ngày xưa, chúng ta cũng từng biết vui trọn vẹn với những điều giản dị, từng đối xử với đời bằng sự vô tư không chút vướng bận. Câu chuyện không mang dáng dấp của một lời rao giảng, mà nhẹ nhàng gợi nhắc: hạnh phúc không nằm ở việc gom góp thật nhiều, mà ở chỗ biết giữ gìn những điều đúng đắn trong tâm hồn.

Theo lời vợ, nhiều năm nay hiếm khi vợ chồng ngồi ăn cơm cùng nhau. Tôi thường ăn lúc nào tiện lúc đó rồi lại ra ngoài hoặc lên phòng xem tivi. Tối nào cũng vậy, tôi mải mê với bạn bè hoặc phim ảnh, vợ chồng gần như không có thời gian trò chuyện, căn nhà lúc nào cũng lạnh lẽo, không còn không khí của một gia đình.

Càng trưởng thành, con người càng dễ bị cuốn vào vòng xoáy của tham vọng. Mong muốn có một cuộc sống tốt đẹp hơn là điều chính đáng, nhưng nếu để lòng tham dẫn lối, ta rất dễ đánh mất sự bình yên và những giá trị từng gìn giữ. Đôi khi, điều khiến con người thanh thản không phải là sở hữu nhiều hơn, mà là biết dừng lại đúng lúc.

Vậy nhưng, suốt 4 năm yêu nhau, việc kết hôn gần như chưa bao giờ được nhắc đến một cách nghiêm túc. Không phải vì cả hai không yêu nhau. Mỗi lần ai đó hỏi “bao giờ cưới?”, tôi đều thấy lúng túng vì thực sự không có kế hoạch nào cả. Nhưng nếu đáp rằng “chưa nghĩ tới”, thì tôi lại thấy như phủ nhận mối quan hệ mình đang trân trọng.

Tôi có tìm hiểu, mọi người nói đây là tình trạng khủng hoảng hiện sinh, khi bản thân cảm thấy cuộc sống không có mục tiêu và ý nghĩa. Tôi đã thử rất nhiều phương pháp: ngồi thiền, đi từ thiện, học một ngoại ngữ mới... nhưng tất cả đều không có tác dụng. Tôi lại dần quay về trạng thái mệt mỏi, chán nản như trước. Ở đây, có ai đã từng rơi vào tình trạng này chưa và mọi người thoát ra bằng cách nào?

Để làm rõ vấn đề này, nhóm nghiên cứu đã phân tích dữ liệu của 91.292 người tham gia UK Biobank. Tất cả đều đeo thiết bị theo dõi hoạt động liên tục trong 7 ngày, sau đó được theo dõi sức khỏe trong trung bình 12,38 năm.

Chúng tôi có với nhau 2 đứa con, một trai một gái. Trên mạng xã hội, tôi là hình mẫu phụ nữ hiện đại: xinh đẹp, thành đạt, chồng yêu, con ngoan. Mỗi bức ảnh gia đình đăng lên đều nhận hàng trăm nghìn lượt thích. Người ta gọi tôi là người phụ nữ đáng mơ ước.

Vợ chỉ mong mỗi chiều hai vợ chồng cùng ăn bữa cơm, thỉnh thoảng tôi chở đi dạo, đi chợ hay cà phê cuối tuần. Trong khi đó, tôi lại luôn cho rằng ai cũng cần có khoảng trời riêng sau khi lo công việc trong nhà. Thú thật, hơn 30 năm chung sống, tôi gần như chưa bao giờ chủ động chở vợ đi dạo hay đi chợ. Thậm chí có lúc cô ấy ngỏ ý muốn đi cùng bạn bè tôi, tôi cũng từ chối vì muốn thoải mái vui theo cách của mình.

Các nhà khoa học chia thời gian ít vận động thành hai nhóm: Ngồi kéo dài: mỗi lần ngồi ít nhất 30 phút và gần như không có vận động; Ngồi gián đoạn: thời gian ngồi được xen kẽ bằng những lần đứng dậy hoặc vận động nhẹ.

Tuyết Mai

Tuyết Mai

Đội ngũ biên tập tận tâm, luôn ở đây để lắng nghe, đồng cảm và mang đến cho bạn những dòng tâm sự, những bài viết chữa lành sâu sắc nhất từ cuộc sống.

Cùng chia sẻ cảm nghĩ (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nghĩ về câu chuyện này!