Tôi năm nay 33 tuổi, có ngoại hình ưa nhìn, làm nhân viên văn phòng tại một công ty có vốn đầu tư nước ngoài. Chồng tôi 36 tuổi, ngoại hình không nổi bật nhưng công việc ổn định. Nếu nhìn từ bên ngoài, chúng tôi là một gia đình không có gì quá đặc biệt nhưng cũng đủ đầy, yên ổn.
Tình cảm lớn lên như một điều tất yếu sau những lần gặp gỡ. Với tôi, đó là một niềm hạnh phúc giống hệt một giấc mơ, khi mà người tôi từng thầm thương giờ có thể gần tôi đến thế. Cho đến khi tôi biết mình có thai...
Tôi tìm đến thầy với niềm hi vọng lớn lao về một đám cưới. Nhưng thay vì vui, thầy lại im lặng và né tránh. Cuối cùng, thầy nói với tôi: “Anh biết mình sai rồi. Anh đã lập gia đình 2 năm trước. Mặc dù vậy, khi gặp lại em, tình yêu mạnh mẽ của em đã khiến trái tim anh rung động. Giờ anh nên làm sao?”. Thầy đã hỏi một câu hỏi mà tôi không biết trả lời thế nào cho đúng.
"Em muốn sống trọn vẹn tuổi thanh xuân của mình, sau đó mới tính đến chuyện lập gia đình. Sự nghiệp cũng đi cùng với những năm tháng tuổi trẻ nên em nghĩ mỗi người sẽ có một lựa chọn khác nhau", Lâm nói.
Tháng một năm 2023, tôi chính thức mắc kẹt với khoản vay ngân hàng một tỷ đồng và nợ người thân thêm một tỷ đồng. Đến giờ nhìn lại, tôi vẫn thấy cú sốc lần này còn khủng khiếp hơn giai đoạn 2010-2012. Hồi đó tôi mới đi làm vài năm, chưa vợ, chưa con, không nhà, không xe, người trắng tay thì cùng lắm vẫn chỉ là tay trắng. Lần này thì khác, tôi có gia đình, con nhỏ, có trách nhiệm và có rất nhiều thứ phải gánh trên vai.
Tôi hoang mang. Không chỉ vì cái thai, mà còn vì tôi nhận ra mình đã bị bỏ lại phía sau một cách quá dễ dàng. Người từng khiến tôi yêu thương rung động không ngần ngại hiến dâng, trong phút chốc bỗng trở nên xa lạ. Tôi không biết bám vào đâu, không biết phải đi tiếp thế nào.

Hà Khánh Lâm, 30 tuổi, ngụ P.Nam Định, tỉnh Ninh Bình, cho rằng thành công trước hết là được sống đúng với bản thân, làm những điều mình mong muốn và theo đuổi ước mơ. Với Lâm, trải nghiệm những điều mới mẻ, đến những vùng đất mới, đi du lịch hay dành thời gian bên bạn bè đều là những giá trị đáng trân trọng, là hạnh phúc.
Đỉnh điểm là lần anh bị ốm. Suốt hai ngày tôi gọi không được, nghĩ anh lại mải công việc, bạn bè nên bỏ mặc tôi. Khi anh liên lạc lại, thay vì hỏi han, tôi nói lời chia tay vì quá mệt mỏi. Cả hai đều giữ cái tôi, không ai chịu xuống nước. Chỉ cần một người nói thêm một câu níu lại thì có lẽ mọi chuyện đã khác, nhưng cuối cùng cả hai im lặng.
Trước khi kết hôn, tôi có mối tình kéo dài 4 năm với người yêu cũ. Trong khoảng thời gian đó, gia đình nhiều lần bắt tôi chia tay vì thấy bạn trai tôi công việc chưa ổn định, tính cách trẻ con, thiếu trách nhiệm, không phù hợp để xây dựng gia đình.
Cuối cùng, tôi lại lỡ mang thai. Sau khi trao đổi với gia đình, tôi quyết định nghe theo bố mẹ, chia tay người yêu, giữ lại cái thai. Lúc đó, bạn trai tôi không hề biết tôi đã có em bé.
Như người ta vẫn nói, cuộc đời luôn có chữ "ngờ". Sau gần 13 năm làm nghề, tôi đứng giữa làn sóng cắt giảm nhân sự lớn nhất trong ngành xây, còn khốc liệt hơn cả giai đoạn Covid 2020-2021. Tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ có ngày mình thất nghiệp.
"Đối với em, thành công là mình được sống và làm chính mình, được làm những điều mình thích, theo đuổi điều mình mơ ước. Em cũng muốn được trải nghiệm những điều mới mẻ, đến những vùng đất mới, đi du lịch hay thưởng thức đặc sản ở nhiều địa phương khác nhau", Lâm chia sẻ.
Đến nay đã hơn hai tháng chúng tôi không liên lạc. Tôi vẫn còn yêu và nhớ anh rất nhiều nhưng cũng không đủ can đảm quay lại. Có lúc tôi chỉ ước bản thân chưa từng ly hôn, chưa từng có con, biết đâu đã có thể giữ được người mình yêu.
Khó khăn lắm mới lấy lại được thăng bằng trong cuộc sống, giờ lại phải vật lộn trong những cảm xúc yêu đương, nhớ nhung, khổ sở. Hơn lúc nào hết, tôi thực sự khao khát có một người bạn đời để được yêu, được chia sẻ sao mà khó thế. Mong được các bạn chia sẻ.
Sau nhiều đêm suy nghĩ, đúng ngày 23 tháng Chạp năm đó, tôi nộp đơn xin nghỉ không lương vô thời hạn. Một phần để công ty giảm bớt áp lực, một phần cũng tự cho mình khoảng lặng để nghỉ ngơi và tìm hướng đi mới. Tôi còn nghĩ, biết đâu mình chủ động bước ra trước sẽ dễ tìm cơ hội hơn là chờ đến lúc bị cắt giảm.
Theo Lâm, việc được cống hiến hết khả năng cho công việc và xã hội cũng là một phần của thành công. Vì vậy, cô không muốn tạo áp lực cho bản thân bằng những mục tiêu như phải mua nhà, mua xe hay sở hữu tài sản lớn ở một độ tuổi nhất định.
Sau đó không lâu, tôi được người quen của bố mẹ mai mối gặp chồng hiện tại. Mọi thứ diễn ra khá nhanh chóng. Có lẽ vì cái thai ngày càng lớn, gia đình tôi sợ bị phát hiện và cũng muốn tôi có một chỗ dựa, nên chúng tôi tiến tới hôn nhân chỉ sau một thời gian ngắn tìm hiểu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nghĩ về câu chuyện này!