Sau này nghĩ lại, tôi vẫn thấy chiếc tủ lạnh hôm ấy giống như một lời cảnh tỉnh. Trong hôn nhân, đôi khi người ta dễ bị hấp dẫn bởi những thứ mới mẻ bên ngoài mà quên mất người đang âm thầm yêu thương mình mỗi ngày.
Thay vào đó, hãy thu gom toàn bộ các gói thuốc, viên hoàn, viên tễ hoặc nước sắc đang sử dụng và mang theo khi đến bệnh viện để bác sĩ xác định thành phần, phát hiện độc chất hoặc các hoạt chất như corticoid nếu có. Đồng thời, cần đưa người bệnh đến cơ sở y tế có chuyên khoa phù hợp để được thăm khám và đánh giá kịp thời các nguy cơ sức khỏe.
Tôi biết chồng tính vậy cũng có chỗ hợp lý nhưng tôi lại sợ đợi đến lúc mọi thứ ổn định thì cơ hội sinh thêm con không còn thuận lợi nữa. Tôi có nên kệ chồng, sinh con luôn không vì tuổi cũng đã lớn, hay nghe lời anh chờ ổn định hơn rồi mới sinh? Mong mọi người cho tôi xin ý kiến.
Bình yên trú ngụ trong từng bước chân chậm rãi
“Mệt quá, đôi chân này tìm đến chiếc ghế nghỉ ngơi”
Vợ tôi có thể không còn xinh đẹp như trước khi sinh. Cô ấy có thể tăng cân, mệt mỏi, đầu tóc chẳng còn chỉn chu. Nhưng những hộp thức ăn trong tủ lạnh đã nhắc tôi nhớ rằng: người phụ nữ ấy vừa sinh con cho tôi, vừa kiệt sức vẫn không quên lo chồng ăn gì.
Có những giây phút ngồi xuống ta bỗng tự hỏi rốt cuộc, ta cần sống như thế nào cho thật trọn vẹn?
Tôi 29 tuổi, chồng hơn hai tuổi, yêu nhau gần năm năm, cưới được hơn ba năm và chưa có con. Cả hai đều làm việc ở Hà Nội, sáng đi tối mới về nên thời gian dành cho nhau không nhiều. Trước đây tôi luôn nghĩ vợ chồng chỉ cần không phản bội nhau thì sẽ đi được đến cuối đời.

Chúng tôi không còn chia sẻ nhiều như trước, những cuộc trò chuyện chỉ xoay quanh chuyện con cái hoặc công việc trong nhà. Đúng lúc cuộc sống rơi vào bế tắc, tôi quen một người đàn ông. Anh là khách hàng thường xuyên của cửa hàng, hơn tôi gần 10 tuổi.
Anh làm quản lý dự án cho một công ty xây dựng, quê ở miền Trung nhưng làm việc xa nhà nhiều năm. Ban đầu chúng tôi chỉ chào hỏi xã giao. Sau này, mỗi lần đến lấy hàng, anh thường hỏi thăm nhiều hơn, có khi mua cho tôi ly trà hoặc bánh ngọt vì thấy tôi bận chăm con.
Phải chăng là cứ miệt mài chạy về phía trước, có thật nhiều công danh, tiền bạc hay cứ theo những hứa hẹn hạnh phúc ở phía trước?
Hay đôi khi, điều ta cần chỉ là sống chậm lại, để lắng nghe tiếng lòng, để nhận ra đâu là điều đáng giữ, đâu là thứ nên buông?
Ngày trẻ, ta đã từng chọn con đường miệt mài, ta chạy theo công việc, theo danh vọng, theo những ảo ảnh hạnh phúc xa xôi. Nhưng càng chạy, ta càng thấy lòng mình rỗng.
Theo bác sĩ Thành, khi phát hiện người thân đang sử dụng thuốc trôi nổi trong thời gian dài, không nên yêu cầu ngừng thuốc đột ngột, đặc biệt nếu đã dùng liên tục nhiều tuần, vì có thể gây suy tuyến thượng thận cấp - một biến chứng nguy hiểm.
Nhưng có lẽ tính cách của tôi đã khiến hôn nhân rạn nứt. Tôi hay suy diễn, chỉ cần chồng đi liên hoan về muộn hay quên nghe điện thoại là cáu gắt. Mỗi lần cãi nhau, tôi hay nói dỗi đòi ly hôn. Những lần đầu, chồng xuống nước và xin lỗi. Sau đó anh im lặng sang phòng khác để tôi bình tĩnh, rồi mọi thứ lại bình thường.
Chỉ khi bóng chiều buông xuống, ta mới dần hiểu: hạnh phúc chưa bao giờ ở nơi xa xôi. Nó nằm ngay trong những điều giản dị một bữa cơm sum vầy, một nụ cười thân thương, một buổi sớm an lành với ánh nắng hắt qua khung cửa và tách trà còn ấm khói.
Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ rung động. Thế nhưng lâu dần, tôi lại mong anh ghé cửa hàng. Anh là người đầu tiên lắng nghe những áp lực tôi đang chịu mà không phán xét. Anh bảo tôi còn trẻ, không nên chấp nhận sống phụ thuộc cả đời.
Những lời động viên ấy khiến tôi cảm thấy mình được quan tâm và trân trọng. Chúng tôi nhắn tin ngày càng nhiều, hỏi thăm công việc, sau đó kể cho nhau nghe về cuộc sống.
Tôi biết anh đã có vợ và một cô con gái học tiểu học. Cả hai đều hiểu mối quan hệ này không nên tiếp tục nhưng chẳng ai chịu dừng lại. Có những tối nằm cạnh chồng, tôi lại cầm điện thoại chờ tin nhắn của anh. Tôi biết mình sai nhưng không cưỡng lại được cảm xúc. Sự lạnh nhạt trong hôn nhân khiến tôi càng tìm kiếm sự quan tâm từ người khác.
Từ đó, ta học được rằng sống chậm không có nghĩa là dừng lại, ta vẫn cần bước đi, vẫn cần học hỏi, vẫn cần đi xa để mở rộng thế giới tâm hồn.
Chuyện cứ lặp đi lặp lại nhiều lần. Sau mỗi lần làm hòa, tôi đều hứa sẽ thay đổi nhưng rồi chỉ cần có chuyện nhỏ là đâu lại vào đấy. Gần đây, chỉ vì chồng quên kỷ niệm ngày cưới, lời qua tiếng lại, tôi nổi nóng, đập vỡ chiếc cốc rồi lại đòi ly hôn. Lần này, anh thu dọn ít quần áo, nói muốn sống riêng một thời gian để cả hai có không gian suy nghĩ lại.
Tôi đã suýt đánh đổi một gia đình vì vài phút dao động, may mà tôi kịp tỉnh ra. Bởi có những sai lầm, một khi đã bước qua ranh giới, cả đời cũng chưa chắc sửa chữa được.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nghĩ về câu chuyện này!