Những lời động viên ấy khiến tôi cảm thấy mình được quan tâm và trân trọng. Chúng tôi nhắn tin ngày càng nhiều, hỏi thăm công việc, sau đó kể cho nhau nghe về cuộc sống. Tôi biết anh đã có vợ và một cô con gái học tiểu học.
Cả hai đều hiểu mối quan hệ này không nên tiếp tục nhưng chẳng ai chịu dừng lại. Có những tối nằm cạnh chồng, tôi lại cầm điện thoại chờ tin nhắn của anh. Tôi biết mình sai nhưng không cưỡng lại được cảm xúc. Sự lạnh nhạt trong hôn nhân khiến tôi càng tìm kiếm sự quan tâm từ người khác.
Nàng thẽ thọt: "Anh nhớ làm em nở mày nở mặt nghe không". Tôi đồng ý, chuyện đó không khó. Tết nhất phải quà cáp, mừng tuổi mẹ cha, cháu chắt là lễ nghi truyền thống tạo nên may mắn.
Lúc đó, thay vì lùi lại để anh có thời gian chữa lành, tôi lại cố gắng xuất hiện nhiều hơn trong cuộc sống của anh. Tôi chủ động nhắn tin, rủ anh đi ăn, đi xem phim, luôn ở bên mỗi khi anh buồn.

Tôi tự nhủ chỉ cần mình đủ chân thành thì sớm muộn gì anh cũng sẽ quên được người cũ. Mọi chuyện diễn ra nhanh hơn tôi nghĩ khi tôi phát hiện mình mang thai sau vài tháng quen nhau.
Anh không né tránh trách nhiệm mà lập tức bàn chuyện cưới xin. Hai bên gia đình đều ủng hộ vì anh cũng không còn trẻ.
Ngày cưới, ai cũng chúc mừng chúng tôi. Bạn bè bảo tôi may mắn vì lấy được người chồng tử tế, công việc tốt, biết lo cho gia đình. Tôi cũng nghĩ mình đã có tất cả. Sau khi kết hôn, anh chưa bao giờ để tôi thiếu thốn.
Mỗi tháng anh đều đưa phần lớn thu nhập cho vợ quản lý, chăm lo từng bữa ăn, từng lần khám thai rồi sau này là việc học của con. Với người ngoài, anh là người chồng, người cha gần như không có gì để chê.
Chỉ có tôi biết điều còn thiếu trong cuộc hôn nhân này là cảm xúc. Anh đối xử với tôi bằng trách nhiệm nhiều hơn tình yêu.
Chúng tôi hiếm khi có những cuộc trò chuyện dài, càng ít khi chia sẻ những điều sâu kín. Nhiều tối, anh ngồi rất lâu ngoài ban công hoặc cặm cụi làm việc đến khuya. Tôi có cảm giác trong lòng anh luôn có một khoảng trống mà tôi không thể bước vào.
Nhưng khi biết phong bao lì xì tôi để cho bố mẹ nàng mỗi người 500.000 đồng thì nàng xị mặt nói: "Cả làng biết em cưới chồng là giám đốc oai phong. Anh đừng ki bo thế". Tôi ngẩn người nghĩ tới mấy giỏ quà ngót nghét cả chục triệu của tôi. Vậy là ki bo dữ chưa?
Nàng trách yêu tôi đúng đàn ông chuẩn mực, chẳng biết lo toan. Từ đó nàng thay tôi hành đạo. Bất cứ gì liên quan đến quê nàng, bố mẹ, anh chị, cô dì, chú bác... nàng đều tự quyết hết.
Chúng tôi không còn chia sẻ nhiều như trước, những cuộc trò chuyện chỉ xoay quanh chuyện con cái hoặc công việc trong nhà. Đúng lúc cuộc sống rơi vào bế tắc, tôi quen một người đàn ông. Anh là khách hàng thường xuyên của cửa hàng, hơn tôi gần 10 tuổi.
Anh làm quản lý dự án cho một công ty xây dựng, quê ở miền Trung nhưng làm việc xa nhà nhiều năm. Ban đầu chúng tôi chỉ chào hỏi xã giao. Sau này, mỗi lần đến lấy hàng, anh thường hỏi thăm nhiều hơn, có khi mua cho tôi ly trà hoặc bánh ngọt vì thấy tôi bận chăm con.
Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ rung động. Thế nhưng lâu dần, tôi lại mong anh ghé cửa hàng. Anh là người đầu tiên lắng nghe những áp lực tôi đang chịu mà không phán xét. Anh bảo tôi còn trẻ, không nên chấp nhận sống phụ thuộc cả đời.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nghĩ về câu chuyện này!