Câu chuyện của hai đứa luôn cụt ngủn rồi không biết nói gì hơn. Điều khiến tôi dễ chịu nhất là anh chưa bao giờ tạo áp lực về chuyện cưới xin hay sinh con. Anh bảo có thì vui mà không chỉ cần có tôi là hạnh phúc rồi. Anh nói chỉ cần tôi cảm thấy sẵn sàng, anh có thể chờ bao lâu cũng được.
Anh thoải chuyện tiền bạc với tôi dù kinh tế không khá giả. Dần dần tôi cũng mở lòng và nghĩ đây có thể là người phù hợp để cùng mình xây dựng
Có ai từng trải qua hoàn cảnh tương tự, khi những thay đổi nhỏ nhặt trong sinh hoạt hàng ngày của chồng lại là dấu hiệu của những biến động lớn trong hôn nhân không? Rất mong nhận được những lời khuyên chân thành từ mọi người.
Chồng hơn tôi 13 tuổi. Lúc mới yêu, tôi nghĩ khoảng cách ấy chỉ là con số. Nhưng khi sống chung đủ lâu, tôi mới hiểu giữa chúng tôi tồn tại những khác biệt của hai thế hệ. Anh trầm tính, điềm đạm, sống kỷ luật trong khi tôi vẫn còn nhiều rung động, nhiều mong muốn rất đàn bà mà không dễ gọi tên.
Tôi bước vào hôn nhân khi mới tốt nghiệp đại học. Khi ấy, tôi tin rằng chỉ cần yêu thương và cùng nhau vun vén cho tổ ấm thì mọi thiếu hụt và khoảng cách sẽ được bù đắp.
Hơn 12 năm trôi qua, nếu chỉ nhìn từ bên ngoài, ai cũng nghĩ, gia đình tôi ấm êm mọi bề khi có của ăn của để, nhà cửa đủ đầy, con cái ngoan ngoãn, vợ chồng sớm tối bên nhau.

Cả hai quyết định chia tay dù vẫn còn rất yêu nhau. Sau chia tay, tôi rơi vào khoảng thời gian rất cô đơn. Đúng lúc ấy tôi quen một người khác ở quê. Anh này 31 tuổi, con út, là một nhân viên bình thường với công việc ổn định.
Anh rất chân thành, luôn nhường nhịn, nâng niu và quan tâm tôi từng chút một. Mẹ tôi cũng rất quý anh. Chỉ là tôi cảm thấy mình không có cảm giác được che chở, cũng không thoải mái chia sẻ tâm tư và chuyện cá nhân thường ngày với anh ấy.
Một cuộc sống bình yên. Vì công việc nên tôi vào lại thành phố, rồi gặp lại người cũ.
Lần gặp đó, chúng tôi có cơ hội nói hết những điều giấu trong lòng suốt thời gian qua. Cả hai đều thừa nhận vẫn còn yêu và nhớ nhau rất nhiều. Người cũ nói rằng sau khi chia tay, anh đã suy nghĩ rất nhiều, nhận ra trước đây mình đã để sự tự ti ảnh hưởng đến tình yêu của cả hai.
Anh nói bây giờ chấp nhận những dự định của tôi, đồng ý việc tôi vẫn muốn giúp đỡ các em trong gia đình và muốn cùng tôi tìm cách xây dựng tương lai thay vì phản đối như trước. Anh cũng bày tỏ mong muốn được quay lại.
Đỉnh điểm là bữa tối hôm trước, tôi vô cùng kinh ngạc khi thấy anh ăn 800g thịt trong một lần ngồi vào bàn. Nhìn anh ăn một cách ngon lành, đầy năng lượng như vận động viên vừa trải qua buổi tập nặng, tôi không khỏi giật mình.
Sức ăn bất thường ấy khiến tôi không thể không liên tưởng đến những thay đổi khác trong lịch trình của anh. Anh đi sớm về muộn nhiều hơn, điện thoại lúc nào cũng kè kè bên cạnh như "vật bất ly thân".
Liệu tôi đang quá nhạy cảm, hay linh cảm của một người vợ thực sự đang mách bảo về một vết rạn nứt trong cuộc hôn nhân này? Tôi đang đứng giữa ranh giới của việc tin tưởng và nghi ngờ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nghĩ về câu chuyện này!