Khi cái tôi lùi xuống, nhà thơ và thiền sư có thể nhận ra nhau trước hết như hai con người cùng thao thức về bản thể và sự sống.
Chúng tôi nhiều lần giận dỗi chỉ vì những chuyện rất nhỏ. Có lúc tôi trách anh vô tâm, thậm chí nói anh không thật lòng. Anh chỉ im lặng rồi bảo tính anh vốn vậy, không giỏi thể hiện cảm xúc.
Đỉnh điểm là lần anh bị ốm. Suốt hai ngày tôi gọi không được, nghĩ anh lại mải công việc, bạn bè nên bỏ mặc tôi. Khi anh liên lạc lại, thay vì hỏi han, tôi nói lời chia tay vì quá mệt mỏi.
Cả hai đều giữ cái tôi, không ai chịu xuống nước. Chỉ cần một người nói thêm một câu níu lại thì có lẽ mọi chuyện đã khác, nhưng cuối cùng cả hai im lặng.
Còn Thiền sư Viên Minh là người đi vào đời sống bằng sự tĩnh lặng và cái nhìn trực tiếp. Thơ của thiền sư không cố tạo nên mê cung ngôn ngữ. Những câu chữ nhẹ như mây nhưng có thể đưa người đọc trở lại đối diện với chính mình.
Điều khiến tôi tổn thương hơn cả không phải là sự vô tư của em chồng, mà là sự thiên vị rõ ràng của chồng tôi.
Anh có thể bỏ dở bữa cơm vợ chồng đang ăn để đưa em gái đi mua đồ chỉ vì em “thích một chiếc váy”. Chồng tôi nhớ rất rõ ngày em gái có buổi phỏng vấn, nhưng lại quên sinh nhật tôi.

Phòng ngủ, nơi tôi luôn nghĩ là chốn riêng cuối cùng của một cặp vợ chồng lại trở thành nơi em chồng có thể ra vào bất cứ lúc nào. Có hôm tôi vừa thay đồ xong, cửa chưa kịp khóa, em đã đẩy cửa bước vào để mượn đồ.
Có hôm khác, em ngồi trên giường tôi, lướt điện thoại, vừa cười vừa kể chuyện công việc, trong khi tôi đang chuẩn bị đi ngủ. Bố mẹ chồng tôi cũng thấy cách hành xử của hai anh em là bình thường khiến tôi khó chịu vô cùng.
Tôi khó chịu, nhưng vẫn chọn cách nhắc nhở nhẹ nhàng. Tôi nói với chồng rằng tôi không thoải mái khi phòng ngủ bị xâm phạm như vậy. Anh nghe, nhưng chỉ gật đầu cho có. Mọi chuyện rồi vẫn đâu vào đấy.
Một người dường như đi giữa đời bằng cơn lốc của thi ca. Một người trở về nguồn tâm bằng sự tỉnh thức. Hai con đường tưởng đối lập lại gặp nhau ở chỗ không còn đặt nặng danh phận.
Khi cuộc sống dần bình yên, tôi gặp anh. Anh kém tuổi, chưa từng lập gia đình nhưng vẫn yêu thương và chấp nhận hoàn cảnh của tôi. Điều đó khiến tôi rất trân trọng. Chúng tôi yêu nhau hơn một năm, có nhiều kỷ niệm đẹp.
Dù chưa bao giờ dám nghĩ đến chuyện cưới xin vì biết khoảng cách hoàn cảnh giữa hai người, tôi vẫn thấy hạnh phúc khi có anh bên cạnh. Nhưng càng yêu, hai đứa càng bộc lộ nhiều khác biệt. Anh ít thể hiện tình cảm, còn tôi lại cần sự quan tâm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nghĩ về câu chuyện này!