Góc Gỡ Rối

Những ngày nghỉ ông chở tôi đi khắp mọi chốn nội ngoại ô thành phố bằng chiếc xe đạp cà tàng

Bốn năm yêu nhau là khoảng thời gian đẹp nhất tuổi trẻ của tôi. Anh không giàu, cũng chẳng biết nói những lời hoa mỹ, thế nhưng luôn dành cho tôi sự quan tâm chân thành. 

Khi tôi áp lực công việc, anh luôn lắng nghe, chia sẻ, giúp tôi có lại năng lượng tích cực. Ở bên anh, tôi luôn được là chính mình.

Mỗi bữa ăn trở thành một lần tôi phải nuốt nước mắt cùng cơm. Mẹ chồng cũng trách mẹ đẻ tôi, khi thỉnh thoảng bà mang sang những món ăn cho tôi bằng những lời rất xúc phạm.

Thì ra trời đã sắp đặt cho ông với tôi gặp nhau. Tôi nhớ như in là những ngày đầu ông về thành phố này vào cơ quan ông để tóc dài, lại có râu quai nón cạo nhẵn nhụi miệng hay cười, thấy… ghét. Rồi ông quen tôi.

Tôi đã cố nhẫn nhịn. Tôi tự nhủ rằng, mình là con dâu, mới sinh con, nên cố gắng chịu đựng để giữ hòa khí. Nhưng sự nhẫn nhịn ấy không khiến mọi chuyện tốt hơn. Điều đó chỉ khiến tôi dần trở nên lặng lẽ, thu mình và ngày càng cô độc, trầm uất.

Đỉnh điểm của mọi tổn thương là khi tôi vừa rút chỉ vết mổ được vài ngày. Con đã ngủ, tôi nằm bên cạnh con, người mệt rã rời. Khi ấy, câu chuyện của tôi và mẹ chồng không còn dừng lại ở bữa ăn hay cách ở cữ, mà bị đẩy sang một vấn đề khiến tim tôi như bị bóp nghẹt, đó là chuyện chồng tôi qua lại với một người phụ nữ khác.

Tại sao 'gái có công' mà chồng... vẫn phụ?

Thế nhưng, khi sức khỏe còn chưa kịp khá hơn, tôi đã phải đối diện với những áp lực tinh thần nặng nề hơn cả nỗi đau thể xác.

Tôi bắt đầu cảm nhận rõ sự khó chịu của mẹ chồng dành cho mình. Bà không hài lòng vì nghĩ rằng tôi khó chăm. Bà bực mình vì tôi không ăn uống theo ý bà, tôi không nhanh nhẹn như những người phụ nữ khác mà bà từng biết.

Tôi 33 tuổi, kết hôn hơn ba năm. Nhìn từ bên ngoài, ai cũng nghĩ tôi có một cuộc sống đáng hạnh phúc. Chồng hiền lành, có công việc ổn định, yêu thương và tôn trọng vợ. Gia đình hai bên hòa thuận, kinh tế không quá dư dả nhưng cũng chẳng thiếu thốn. 

Những ngày nghỉ ông chở tôi đi khắp mọi chốn nội ngoại ô thành phố bằng chiếc xe đạp cà tàng. Ờ sao hồi đó hai đứa cùng gầy nhom mà khỏe nhỉ, đi hoài không mệt mà chỉ thấy vui.

Chúng tôi chưa có con vì đang điều trị hiếm muộn, chồng chưa bao giờ than phiền hay tạo áp lực cho tôi. Tôi có một chuyện luôn giữ trong lòng, không dám nói với ai, đó là chưa lúc nào tôi quên được người cũ.

Tôi quen anh vào những năm đầu mới đi làm. Anh xuất thân trong một gia đình nghèo ở miền Trung. Mẹ anh mất sớm, bố làm nghề tự do, cuộc sống vô cùng chật vật. Tôi lớn lên trong một gia đình khá giả, được bố mẹ bao bọc từ nhỏ. 

Tuyết Mai

Tuyết Mai

Đội ngũ biên tập tận tâm, luôn ở đây để lắng nghe, đồng cảm và mang đến cho bạn những dòng tâm sự, những bài viết chữa lành sâu sắc nhất từ cuộc sống.

Cùng chia sẻ cảm nghĩ (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nghĩ về câu chuyện này!