Một năm trôi qua, không hề có bất cứ sự thay đổi nào. Năm thứ hai, thứ ba rồi thứ tư… Chiến tranh kết thúc. Và cuối cùng những người Nhật và người Hoa Kỳ gốc Nhật cũng được thả.
Gia đình nọ đi xe lửa quay về San Francisco. Họ đã rất ngạc nhiên khi gặp những người hàng xóm xứ Scotland chào đón họ ở nhà ga xe lửa.
Và khi họ quay về căn nhà xa cách đã lâu, họ thật sự không tin vào quang cảnh trước mắt mình. Vườn hoa hồng của họ vẫn gọn gàng, tươi tốt như xưa, sinh sôi nảy nở dưới ánh nắng mặt trời. Nhà của họ cũng được quét dọn sạch sẽ, ngăn nắp như thể họ chưa từng rời khỏi nơi ấy.
Trên chiếc bàn trong phòng khách ngôi nhà có đặt một quyển sổ tiết kiệm ngân hàng, trong đó ghi rõ số tiền của mỗi hợp đồng bán hoa hồng những năm qua. Bên cạnh là lọ hoa nhỏ với một đóa hoa đang hé nụ.
Đó là món quà mà những người hàng xóm tặng cho họ…
“Tặng gai cho người, tay sẽ chảy máu. Tặng hoa cho người, tay sẽ lưu lại dư hương. Trong lòng có một đóa hoa, cuộc đời sẽ là một biển hoa”. Trong cuộc sống, mỗi người đều có những lúc bị vấp ngã, và khi gặp phải khó khăn, chúng ta đều khao khát kỳ tích sẽ xuất hiện. Nếu có thể thì liệu bạn có đồng ý làm người tạo nên kỳ tích đó hay không?

Một nhà văn nổi tiếng từng nói: “Nói không phải là một việc dễ dàng. Chúng ta nói chuyện hàng ngày, nhưng không có nghĩa là chúng ta biết nói chuyện.”
Trong cuộc sống, chúng ta có xu hướng thiếu cẩn trọng và thiếu kiên nhẫn khi nói chuyện với những người thân thiết nhất. Kết quả là thường rơi vào vòng luẩn quẩn của các mâu thuẫn.
Đôi khi, rõ ràng là trong lòng bạn đang quan tâm, nhưng những gì bạn thốt ra lại là lời chỉ trích buộc tội.
Đôi khi, vốn là bạn muốn công nhận và đồng ý ai đó hoặc điều gì đó, nhưng sự thể hiện ra lại là những lời lẽ coi thường thờ ơ.
Đôi khi bạn vốn dĩ muốn trả lời thật tốt, nhưng lại cố tình hỏi những câu hỏi tu từ, thậm chí là trả lời lệch lạc.
Tục ngữ có câu: “Thiện ý một câu ấm ba đông, lời ác lạnh người sáu tháng ròng”. Chúng ta luôn bỏ qua sức mạnh và tác dụng của ngôn ngữ trong giao tiếp, và cho rằng đó chỉ là nói suông, không có gì nghiêm trọng. Nhưng đối với những thành viên trong gia đình, người mà ngày đêm gắn bó với nhau, thì tác dụng của ngôn ngữ là đặc biệt quan trọng.
Những lời nói khích lệ và tích cực sẽ làm cho một gia đình trở nên hòa thuận và ấm áp. Trong khi những lời buộc tội, mỉa mai và đối thoại chiếu lệ lại có thể khiến gia đình trở nên lạnh nhạt và tan vỡ.
Trong một gia đình, yếu tố quan trọng nhất chính là sự kiên nhẫn và tấm lòng rộng lượng.
Giống như trong cuốn sách The Unlikely Pilgrimage of Harold Fry nói: “Hãy trân trọng cảm xúc chân thực của ngôn ngữ, và đừng sử dụng chúng như đạn dược.”

Tiểu thuyết gia Lev Nikolayevich Tolstoy đã từng nói: “Nếu một người không có nhiệt tình, anh ta sẽ không làm được gì, mà cơ điểm của sự nhiệt tình chính là tinh thần trách nhiệm.”
Một gia đình không chỉ cần tình yêu thương để duy trì mà còn cần cả tinh thần trách nhiệm. Mỗi thành viên trong gia đình đều cần có những phần trách nhiệm của riêng mình.
Cha mẹ có trách nhiệm giáo dục và nuôi dạy con cái, con cái cũng có trách nhiệm kính trọng và phụng dưỡng cha mẹ. Vợ chồng có trách nhiệm xây dựng một cuộc hôn nhân bền chặt, hạnh phúc và cùng nhau chia sẻ nắng mưa.
Vì vậy tất cả các thành viên trong gia đình đều cần phải có tinh thần trách nhiệm. Chỉ bằng cách này, gia đình mới có thể ấm áp hơn và bền chặt hơn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nghĩ về câu chuyện này!