Mới đây, con gái tôi chuẩn bị lên thành phố học đại học. Cháu lần đầu xa nhà, ông bà ngoại đều lớn tuổi, mẹ cháu cũng ở quê nên gọi điện hỏi liệu cháu có thể ở cùng tôi không.
Tôi chưa trả lời ngay. Khi kết thúc cuộc gọi, vợ nói rằng nhà chật rồi, để con bé thuê trọ cho tự lập, đầy bạn từ quê ra cũng thuê trọ có sao đâu. Em bảo không muốn sống trong cảnh con anh con em, mẹ kế con chồng, sợ sau này phát sinh mâu thuẫn. Em nói nếu cần, vợ chồng sẽ hỗ trợ tiền thuê trọ và sinh hoạt cho cháu chứ không muốn ở chung.
Nghe góp ý của chị xong, tôi hơi tự ái. Nhưng về sau, càng đi làm, trải nghiệm nhiều công ty và vị trí khác nhau, tôi thấy góp ý nhỏ của chị đúng vô cùng.
Nhắc đến chuyện khóc cười chốn công sở, tôi không thể nào quên những ngày tháng cống hiến tuổi trẻ, nhiệt huyết tại công ty cũ. Năm đó, tôi đến công ty với quyết tâm kiếm được việc làm, có tiền trả số nợ gia đình đã vay cho mình đi học.
Nhưng khoảng hai năm nay, vợ bắt đầu né tránh. Mỗi lần tôi muốn hôn, em đều quay mặt đi hoặc chỉ cười rồi bảo: "Thôi, ngại lắm". Tôi nghĩ chắc do bận con nhỏ, áp lực công việc nên không để ý. Thế nhưng đến giờ mọi chuyện vẫn vậy. Chúng tôi vẫn sống hòa thuận, chăm con và ăn cơm cùng nhau, nhưng giữa hai vợ chồng hiếm khi xuất hiện những cử chỉ thân mật.
Thậm chí, các chị còn cảm thấy tôi làm xấu đội hình mỗi khi xuất hiện cùng nhau ở một sự kiện nào đó của công ty. Các chị luôn tìm cách để tôi đứng phía sau, đứng ngoài cùng hoặc đứng cùng nam đồng nghiệp lúc chụp ảnh nhóm...
Lâu dần, tôi quen với cảnh không được các chị đón nhận. Tôi cũng không quan tâm đến chuyện phải làm vừa lòng các chị nữa. Tôi tập trung làm việc, cố gắng khai thác tệp khách hàng của mình.
Tôi nghĩ khi được cấp trên công nhận, các chị sẽ nhìn mình với ánh mắt khác. Cuối cùng, những nỗ lực của tôi cũng được giám đốc ghi nhận.
Tôi được tăng lương, khen thưởng trong những cuộc họp. Tôi là nhân viên có doanh số bán hàng lớn nhất dù chỉ được phép tiếp cận đối tượng khách hàng là người bình dân.
Nói thật sau 10 năm sống chung, tôi thấy vợ cực đoan một cách khó hiểu, lúc nào cũng thấy mình thiệt thòi, tôi chỉ cần nói nặng một xíu là giận, trong khi đó vợ luôn nói nặng người khác. Tôi vô cùng áp lực và dần dần không còn muốn chia sẻ.

Tôi ngày càng cảm thấy bất công, sao mình cũng đi làm kiếm ra cả trăm triệu lo cho cả gia đình (vợ đòi con học quốc tế, tôi cũng phải lo học phí, đất đai tiền bạc cũng là nhà tôi hay tôi lo hết, nhà vợ gần như không góp gì) mà sao khi nói chuyện với vợ một hồi, cô ấy lại giận dỗi kiểu em cũng đóng góp nhiều, hay anh tưởng tiền anh là to à, hay tiền em cũng chỉ lo cho gia đình...
Khoảng 1 tháng sau khi vào làm, chị trưởng phòng dẫn tôi đi gặp một khách hàng quan trọng cùng chị. Chị bảo, “em không phải làm gì cả, chỉ quan sát thôi”. Đúng như lời chị dặn, cả bữa ăn hôm đó tôi chẳng làm gì, chỉ rụt rè gắp thức ăn, nói vài câu xã giao và quan sát cách chị nói chuyện với khách, vừa khéo léo lại vừa có uy lực.
Có lẽ bộ phận nhân sự của công ty đã thấy quyết tâm ấy trong tôi nên nhận tôi vào làm ngay sau buổi phỏng vấn đầu tiên. Ngày đến công ty, tôi rất bất ngờ.
Văn phòng, nơi tôi làm việc có nhiều đồng nghiệp nữ hơn nam. Mọi người ở đây ai cũng mặc đồ sang trọng, lịch lãm. Các chị nhân viên mặc những bộ váy, đi đôi guốc, xách túi xách... mà tôi thường thấy trên các tạp chí thời trang.
Có lần tôi hỏi thẳng, vợ chỉ nói là không có gì, tự nhiên không thích hôn nữa thôi. Tôi không rõ rốt cuộc tại sao và cảm thấy khá hụt hẫng. Có ai rơi vào tình cảnh như tôi chưa, mọi người đã giải quyết thế nào?
Trong khi đó, tôi trông quê mùa và lạc hậu. Tuy nhiên, tôi không buồn, thậm chí còn tự tin nghĩ rằng, một ngày nào đó, khi làm việc thật tốt, tôi cũng sẽ có tiền để ăn mặc sang trọng như mọi người trong công ty.
Khi về đến công ty, chị gọi tôi vào phòng bảo: “Chị dặn để lần sau đi cùng chị hay ai đó thì rút kinh nghiệm nha! Nếu trên bàn ăn, em là người nhỏ tuổi nhất hoặc có chức vị thấp nhất, thì những việc như xếp đũa, rót bia, rót trà… em nên là người làm.
Cái đó không phải là phân biệt, mà là phép lịch sự trong giao tiếp, đặc biệt khi mình là người cung cấp dịch vụ, lúc nào cũng phải nhún một bước trước khách hàng”.
Tôi hiểu vợ cũng có cái lý riêng nhưng trong thâm tâm vẫn thấy chạnh lòng. Tôi hết lòng với con riêng của em, còn em lại đối xử với con gái tôi như vậy. Nhà là của vợ, tôi không thể tự ý quyết định.
Nhưng nếu để con ra ngoài thuê trọ khi vừa chân ướt chân ráo lên thành phố đi học, tôi không nỡ và cũng chẳng biết phải đối diện thế nào với con. Mong mọi người cho tôi lời khuyên.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nghĩ về câu chuyện này!