Chuyện Công Sở

Nhiều khi tôi cũng áp lực vì không biết mình làm sai gì, chỉ cần hơi không để ý thôi là bị nói.

Bạn có để ý không? Nhiều người trúng số độc đắc hay làm giàu nhanh thường lộ rõ bản chất một cách khá rõ. Đó là minh chứng sống động rằng tiền chính là bài kiểm tra đạo đức lớn nhất của kiếp người.

Giàu có là thế, nhưng lần nào rủ người khác trong phòng đi ăn trưa, Mai cũng tìm cách quỵt tiền. Trước đây, tôi nghĩ có thể do bận nhiều việc nên Mai quên gửi lại tiền hoặc có thể cô ấy nghĩ nay người này trả, mai người kia trả.

Nhưng lần nào Mai cũng có lý do để không đưa tiền, lúc "quên ví", lúc lại "tí về mình gửi" hay "mình quên mang điện thoại nên không chuyển khoản được"... Về tới văn phòng, Mai quên sạch những lời đã nói, lờ luôn việc trả tiền. 

Vì nghĩ không đáng bao nhiêu nên tôi cũng không đòi. Nhưng tôi bắt đầu thấy ngại và tìm mọi cách để tránh đi ăn trưa với cô ấy. Không chỉ tôi mà rất nhiều chị em ở cơ quan cũng gặp cảnh tương tự và cũng tìm cách tránh né.

Phật dạy về tiền càng rõ ràng hơn. Ngài không nói tiền là xấu, mà nói “tham tiền” mới là gốc rễ của khổ.

Trong kinh điển, Đức Phật dạy rõ: “Không phải tiền làm ta khổ, mà là sự dính mắc vào tiền mới khiến ta khổ.”

Tôi băn khoăn về lý do mà sếp cho tôi nghỉ việc là do năng lực hay do thái độ? Tôi gọi điện cho vài đồng nghiệp xin tư vấn. Sau khi nghe tôi kể, họ đều nói tôi làm tốt chắc là sếp phật ý với thái độ của tôi khi trả lời điện thoại hôm đó. 

Nhiều khi tôi cũng áp lực vì không biết mình làm sai gì, chỉ cần hơi không để ý thôi là bị nói.

Sau khi trở về nhà, tôi cảm thấy ấm ức nên đã gọi điện kể sự tình cho chủ tịch tập đoàn. Anh ấy nói với tôi là sẽ trao đổi lại với sếp của tôi, hứa sẽ cho tôi một đáp án hợp tình hợp lý.

Nguyên nhân sau này tôi mới biết là sếp có 2 công ty riêng, nên không thể toàn tâm toàn ý cho bên này. Mặc dù tôi không nề hà bất cứ việc gì sếp giao phó, nhưng do sự chỉ đạo hời hợt của sếp nên nhiều chuyện ‘dở khóc dở cười’ đã xảy ra.

Đỉnh điểm là tôi được bàn giao làm video quảng cáo. Đơn vị thuê ngoài cho biết video tiến hành khá lâu rồi, nhưng vì mọi người đùn đẩy nhau nên mãi chưa dựng xong. Thấy kịch bản và lời bình chưa ổn, nên tôi chủ động viết lại, nhưng sếp mãi không duyệt. Tôi nhắn tin, gọi điện thúc giục sếp nhiều lần mới được duyệt. 

Bên thuê ngoài quay video đề xuất về một cảnh quay do chính nhân viên trong công ty tôi thực hiện. Để tăng thêm phần trang trọng, họ yêu cầu nhân viên phải mặc trang phục áo sơ mi trắng và vest. Sếp giao tôi trực tiếp đảm nhiệm và trao đổi công việc với bên thuê ngoài. 

Tôi nhờ bạn lễ tân liên hệ giúp bạn nhân viên A đảm nhiệm vai trò diễn viên và chuẩn bị trang phục. Vì tôi mới thử việc được 20 ngày nên chưa biết ai phụ trách mảng này. Song, tôi bất cẩn không xin bạn lễ tân số điện thoại của A để trực tiếp xác nhận trang phục đã chuẩn bị đầy đủ hay chưa.

Có tiền mà mình dính mắc vào nó thì sẽ lo sợ đủ thứ: sợ mất, sợ nghèo lại, sợ người khác hơn mình. Lúc ấy, tiền không còn là “phúc” nữa, mà trở thành sợi dây trói chặt thân tâm.

Điều gì đã làm nên sức hút lớn của Hẹn hò chốn công sở

Ngày hôm sau, không thấy chủ tịch gọi lại, còn sếp hẹn tôi gặp để ký giấy xin nghỉ việc. Sếp khuyên tôi không nên tiếp tục làm việc ở môi trường này.

Sếp nói rằng tôi nghỉ trước, sếp cũng nghỉ sau. Sếp đang điều hành 2 công ty riêng nên không có thời gian và cũng chán không muốn làm việc ở đây nữa và sếp thấy có lỗi vì đã không ủng hộ tôi.

Nó kiểm tra xem tâm ta có vững vàng hay không, liệu ta có vượt qua được cám dỗ hay không. Giàu đến đâu mà không vượt qua bài kiểm tra này thì cuối cùng cũng không giữ được.

Tôi với vợ kết hôn tới nay 10 năm, vợ người Đà Nẵng, còn tôi người Hà Tĩnh. Trước đây, tôi sống và học tập ở Hà Nội, sau đó đi Nhật Bản. Sau khi qua Nhật về, tôi vào Đà Nẵng lập nghiệp và quen vợ. Trong 2-3 năm gần đây, tôi thấy sự khác biệt về tư duy nhiều mà nhiều khi tôi không biết tương lai sẽ thế nào.

Mai, đồng nghiệp của tôi, có vẻ ngoài xinh đẹp, lúc nào cũng khoe mẽ giàu có. Lần nào nói chuyện cùng đồng nghiệp, Mai cũng khoe khoang bản thân, hết khoe chiếc váy vài chục triệu đồng, lại tới khoe đồng hồ giá cả trăm triệu...

Mọi người trong phòng đều ngán ngẩm trước sự khoe mẽ của Mai nên toàn nháy mắt nhau về chỗ, đeo tai nghe lên và làm việc tiếp.

Cổ nhân đã nói về vấn đề này từ hàng trăm năm trước: “Đức bất xứng tài, tất hữu tai ương.”
Nghĩa là đạo đức không gánh nổi tiền tài, thì tai họa sớm muộn cũng sẽ ập đến.

Không phải trời đất phạt ta, mà chính tiền bạc sẽ soi rọi và kéo hết những thứ tham, sân, si, ngã mạn, coi thường người khác ra ngoài ánh sáng. Tiền giống như một chiếc đèn pha chiếu thẳng vào tâm hồn. Tâm trong sạch thì càng sáng, tâm dơ bẩn thì sẽ lộ nguyên hình.

Cổ nhân còn dạy thêm: “Giàu không phải do nhân, sang không phải do lễ, họa hoạn tất nhiên sẽ tới.”

Khi giàu lên mà coi thường người nghèo, dùng tiền đè nén người khác, sống vô ơn nghĩa, coi mình hơn thiên hạ; thì không ai cần phải hại ta, chính ta đang tự gom nghiệp bất lợi cho tương lai.

Mai có gia cảnh tốt hơn các đồng nghiệp. Bố mẹ cô ấy là chủ doanh nghiệp, chồng lại làm ăn được. Mai không phải lo chuyện cơm áo gạo tiền như những người sinh ra và lớn lên ở quê, bươn chải nơi thành phố lập nghiệp.

Tôi làm giám đốc một doanh nghiệp gần 100 nhân viên. Công việc sau hơn 10 năm thành lập khá ổn định, tuy nhiên cũng rất áp lực để đảm bảo lương và doanh thu hàng tháng. Vợ tôi quản lý một quán cà phê, đất của mẹ tôi, tiền thì tôi bỏ vốn hết.

Ngoài ra, em hỗ trợ tôi quản lý một văn phòng. Công việc không quá ít nhưng vợ tôi sắp xếp được. Doanh thu bên quán, tôi để vợ tôi cầm, không quá can thiệp. Ngoài ra, mỗi tháng tôi gửi thêm hơn 40 triệu.

Tuyết Mai

Tuyết Mai

Đội ngũ biên tập tận tâm, luôn ở đây để lắng nghe, đồng cảm và mang đến cho bạn những dòng tâm sự, những bài viết chữa lành sâu sắc nhất từ cuộc sống.

Cùng chia sẻ cảm nghĩ (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nghĩ về câu chuyện này!