Sau khi chọn bộ váy đẹp nhất trong tủ, tôi mặc vào rồi đứng trước gương, ngắm khuôn mặt vừa trang điểm của mình. Hôm nay, tôi đi gặp Huy, mối tình đầu của tôi. Người từng khiến tôi si mê, cũng là người khiến tôi đau khổ nhất.
Tôi được chẩn đoán bị bệnh thần kinh, phải uống thuốc hàng tháng để điều trị. Bác sĩ nói rằng bệnh này phải uống thuốc thường xuyên, nếu không sẽ bị tái phát. Khi uống thuốc này, tôi bị tác dụng phụ dẫn đến suy giảm khả năng sinh sản và sinh lý (gần như bằng không).
Điều đó dẫn đến việc khó có thể lập gia đình, có con cái. Tôi nghĩ sẽ phải sống một mình thôi nhưng tôi chưa tưởng tượng ra việc đó khó thế nào, có đi ngược lại quy luật xã hội không.
Tôi chưa bao giờ muốn anh quên người vợ đã mất, cũng không muốn con gái anh thôi nhớ mẹ. Ai cũng có một quá khứ, và quá khứ ấy đáng được tôn trọng. Nhưng tôi nghĩ, tôn trọng người đã khuất không có nghĩa là phải khiến người đang sống cảm thấy mình chỉ là cái bóng của một người khác.
Tôi 36 tuổi, bố mẹ ngoài 80 rồi, nghĩ lại không lập gia đình thì có thể lo cho bố mẹ già chu đáo hơn nhưng tôi vẫn có chút thoáng buồn khi nghĩ về hoàn cảnh hiện tại của mình. Mỗi dịp Tết đến, tôi luôn chạnh lòng về mình. Tôi luôn tự hỏi mình sẽ không phải sống cô đơn nữa chứ? Tôi muốn nghe những lời khuyên, chia sẻ của bạn đọc.
Anh ta tìm đến tôi bằng mô típ rất quen thuộc: gia đình không hạnh phúc, vợ không thấu hiểu, áp lực công việc, cuộc sống ngột ngạt... Tôi đã tin tất cả. Rồi thanh xuân cứ thế trôi qua, đến khi tôi cũng mong muốn có một mái ấm của riêng mình, hỏi anh về tương lai của cả hai nhưng đáp lại chỉ là sự im lặng.

Cho đi đâu có mất mát. Điều mất chỉ là sự chật hẹp của cái tôi. Điều còn lại là một trái tim ngày càng bao la. Và trong một thế giới còn nhiều khổ đau, chỉ cần một bàn tay biết nâng đỡ đúng lúc, không chỉ một người được cứu, mà cả hai cuộc đời đều được hồi sinh trong ánh sáng của tình thương.
Chiều hôm ấy, tôi lau sạch chiếc tủ tivi. Chỗ bức ảnh trước kia, tôi đặt một chậu cây xanh. Nhìn những chiếc lá non rung rinh trong nắng, tự nhiên tôi thấy căn nhà nhẹ nhõm hẳn.
Sau đó là tin nhắn nói rằng anh muốn quay về hàn gắn với gia đình. Đọc tin nhắn ấy, trái tim tôi như vỡ vụn nhưng tôi biết ngay từ đầu mình đã bước vào một mối quan hệ sai. Tôi không muốn làm tổn thương thêm bất kỳ ai nên chọn lặng lẽ rời đi, không níu kéo, không trách móc, cũng không làm phiền cuộc sống của anh.
Sau chuyện này, tôi mới hiểu, điều khó nhất trong một gia đình tái hôn không phải là quên người cũ, mà là biết đặt mọi thứ về đúng vị trí.
Suốt những năm bên nhau, tôi chưa từng phụ thuộc vào anh về tài chính. Tôi vẫn có công việc, tự lo được cho cuộc sống của mình. Điều khiến tôi ở lại không phải là vật chất, mà là vì tôi đã tin đó là tình yêu.
Để cả hai có thể chấm dứt hoàn toàn và không còn vương vấn, tôi nói với anh rằng mình đã có mối quan hệ khác. Tôi muốn anh yên tâm trở về với lựa chọn của mình, còn tôi cũng buộc bản thân phải bước tiếp. Tôi nghĩ đó là cách tốt nhất để không ai còn níu kéo ai nữa.
Năm đó, anh rời xa tôi, chỉ để lại một dòng tin nhắn ngắn ngủi: “Hãy quên anh đi nhé. Rồi em sẽ gặp một người khác tốt hơn”. Anh không nói lý do. Cái cảm giác bị bỏ rơi mà không lời giải thích khiến tôi đau khổ một thời gian dài. Cho đến khi gặp chồng tôi bây giờ, nỗi đau ấy vẫn chưa nguôi ngoai hẳn.
Khi chồng tôi theo đuổi, tôi thẳng thắn nói với anh rằng tôi chưa quên được mối tình đầu nên chưa thể mở lòng đón nhận ai. Anh chỉ nhìn tôi và nói: “Không sao, anh có nhiều thời gian, anh đợi được”.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nghĩ về câu chuyện này!