Bí mật của "gương nói dối" nằm ở bề mặt được cấu tạo từ những cấu trúc siêu nhỏ có khả năng thay đổi pha của ánh sáng, theo trang ScienceAlert ngày 13-8.
Trong quá trình thiết kế, nhóm nghiên cứu sử dụng công nghệ học sâu (deep learning) để tính toán cách sắp xếp những cấu trúc này sao cho ánh sáng phản xạ tạo thành hình ảnh mong muốn.
Trong quãng thời gian yêu nhau, anh C. có đề cập với người yêu về căn bệnh viêm cầu thận của mình từ thời trẻ.
Thời điểm đó, chị Hiền chưa hình dung căn bệnh này ra sao, có thể ảnh hưởng tới sức khỏe chồng thế nào. Tuy nhiên, bằng tình yêu và sự chân tình, họ vẫn quyết định về chung một nhà vào năm 2003.
Ngày yêu nhau, tôi trắng trẻo, mũm mĩm, hiền lành và dễ thương, còn anh đẹp trai, phong độ lại giỏi giang. Cưới xong, chúng tôi có con ngay. Thấy chồng kiếm được tiền, lại muốn tôi ở nhà chăm con nên tôi nghỉ việc, toàn tâm vun vén gia đình.
Sau hai lần sinh nở, tôi tăng hơn 20 kg, dù nhiều lần quyết tâm giảm cân nhưng đều bỏ dở. Tôi cũng dần xuề xòa, ít chăm sóc bản thân hơn. Bạn bè nhắc phải giữ gìn, làm đẹp để giữ chồng, nhưng tôi luôn nghĩ nếu chồng thay lòng thì níu kéo cũng vô ích.
Về điều kiện sống, chồng có nhà Sài Gòn của ba mẹ để lại để thờ cúng. Tôi làm dâu và ba mẹ chồng đã mất do tuổi già nên hiện tại chỉ có hai vợ chồng và hai con nhỏ đang ở trong nhà thờ này. Chi phí sinh hoạt thì chia gần như tôi 40%, chồng 60%, tiền ai nấy giữ, không có tài sản chung hay tiết kiệm chung.
Việc nhà, chăm con, nấu ăn giặt giũ mặc định của vợ, chồng lo bàn thờ và nhang khói, đổ rác hàng ngày. Việc của vợ, vợ tự làm, mưa gió, xe hư tự đi xe ôm về, chồng sẽ phụ đi sửa xe chứ không đưa đón hỗ trợ gì, nếu khó khăn lắm chồng mới phụ nhưng sẽ khó chịu, nhăn nhó.
Thế nhưng, biến cố lớn bất ngờ xảy ra vào khoảng đầu năm 2025. Khi đó, anh C. có dấu hiệu đau chân. Những lần thăm khám ban đầu, bác sỹ cho rằng, anh bị thoái hóa, có thể do liên quan tới tuổi tác và đặc thù công việc phải ngồi nhiều.

Sau khi được chế tạo, mỗi bề mặt được thiết kế để tạo ra một hình ảnh "mồi nhử" cụ thể.
Trong mô phỏng, nhóm nghiên cứu huấn luyện các "gương nói dối" biến hình ảnh quần áo thành một chiếc túi, nhiều chữ số viết tay khác nhau thành số 8, hoặc những hình vẽ đơn giản thành khuôn mặt gấu trúc.
Có những ngày say khướt, tôi tự nhủ giá mà mình trẻ hơn, không ham chơi như thời gian qua, có lẽ đời mình không khổ như vậy. Tôi biết chỉ hối hận nhưng dù có cố gắng thế nào, tôi cũng mãi dậm chân tại chỗ, là người giao nhận chạy ngoài nắng mưa, không nhà cửa không tương lai vững vàng.
Có phải em rời xa tôi vì tôi không lo cho em được cuộc sống giàu sang? Có phải vì tôi nghèo không? Động lực cuối cùng của tôi giờ chỉ là con gái, nhưng tôi không biết mình duy trì được bao lâu với đồng lương ít ỏi và tuổi ngày càng lớn. Tôi chỉ sợ rồi con cũng sẽ quay lưng với mình khi tôi không cho con cuộc sống ấm no.
Đáng chú ý, khi đưa vào những hình ảnh chưa từng xuất hiện trong quá trình huấn luyện, hệ thống vẫn tạo ra hình ảnh mồi nhử có thể nhận diện được.
Từ khi yêu cho tới khi cưới, tình cảm của hai vợ chồng cứ nhạt nhẽo, nhàm chán. Vì tôi thích ra ngoài, học hỏi cái mới, phát triển bản thân, còn chồng thì quá hướng nội, chỉ thích ở nhà, kín đáo dù có hiểu biết cách ứng xử, ăn nói để được lòng người ngoài.
Tới bây giờ, tôi không biết chồng làm công việc gì chính thức, thời gian dành ở đâu, thu nhập từ nguồn nào, các mối quan hệ đồng nghiệp bạn bè ra sao. Trước đây tôi cũng hay hỏi thăm nhẹ nhàng những vấn đề này nhưng chồng đều trả lời "không làm sao có ăn" hoặc "anh không làm mà có tiền mua đồ ăn trong nhà à". Cho nên tôi chán, không còn hỏi chuyện này nữa.
Sai lầm của tôi là quá tin vào chồng, cho rằng anh là người có bản lĩnh như vậy, sẽ tránh được cám dỗ. Hơn nữa anh luôn yêu thương, quan tâm tới mấy mẹ con tôi. Tôi phụ thuộc kinh tế vào chồng, không có công việc, ít giao tiếp nên khoảng cách giữa hai người ngày càng lớn.
Tiền chồng làm ra dùng để lo chi phí trong gia đình và tiết kiệm. Sau khi dùng tiền tiết kiệm để mua căn nhà đang ở, chúng tôi gần như không còn tài sản tích lũy.
Một năm sau, cô con gái đầu lòng chào đời. Tới năm 2007, gia đình nhỏ đón thêm thành viên nữa là một bé trai kháu khỉnh.
Cuộc sống hạnh phúc của 4 thành viên cứ thế trôi qua êm đềm. Chị Hiền thấy hạnh phúc viên mãn vì luôn được chồng yêu thương, chăm sóc tận tình. Anh C. cũng là người cha dành tình thương hết mực với con cái.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nghĩ về câu chuyện này!