Mùa hè nóng nực, một quả bí đao mát lạnh bỗng được nhiều người Trung Quốc trưng dụng làm gối ôm giải nhiệt. Cách làm nghe vừa dân dã vừa tiết kiệm: ôm bí đao thay vì bật điều hòa, thậm chí có người còn mua cho cả thú cưng ôm cùng.
Nhưng rắc rối bắt đầu sau vài ngày. Một số người dùng mạng xã hội phản ánh quả bí đao đang nằm yên trên giường bỗng "phát nổ", khiến dịch bên trong văng tung tóe, chăn ga bốc mùi khó chịu. Chiếc gối ôm giải nhiệt phút trước, phút sau đã có thể biến thành một... màn tổng vệ sinh bất đắc dĩ.
Điều khiến tôi áy náy nhất là chưa giúp được bố mẹ nhiều như mong muốn, trong khi lại kéo vợ con vào cảnh chật vật. Nhiều đêm, tôi nằm trằn trọc nghĩ nếu ngày đó không nóng vội, tiếp tục làm việc ở thành phố thêm vài năm rồi mới tính tiếp, có lẽ mọi chuyện đã khác.
Em sinh năm 2008, vừa hoàn thành kỳ thi tốt nghiệp THPT với điểm số không khả quan lắm. Gia đình em ở Hà Nội, bố là công chức về hưu, mẹ vẫn đang đi làm, điều kiện gia đình không khó khăn nhưng cũng không phải là quá dư dả.
Em có chị gái lớn hơn em 12 tuổi, rất cá tính, giỏi giang và có tiếng nói trong nhà. Bố mẹ em cực kỳ tự hào về chị, mẹ vẫn nhắc về việc chị từng học đại học một năm, rồi sau đó bỏ trường y để thi lại vào trường top đầu về kinh tế. Chị chưa lập gia đình nên vẫn sống cùng nhà với em và bố mẹ, người lo phần lớn chi phí trong nhà cũng là chị.

Những năm gần đây, kinh tế các con bà Mai khởi sắc. Họ nhiều lần khuyên mẹ nghỉ việc, về nhà an hưởng tuổi già và sẵn sàng chu cấp tiền sinh hoạt hằng tháng, nhưng bà đều từ chối. Bà cho biết, một phần vì đã quen đi làm, phần khác công việc hiện tại không quá nặng nhọc, mang lại thu nhập tốt, giúp bà có khoản tiền tiết kiệm.
Theo bà Ao Qingyan, chuyên gia nông học tại Viện Khoa học nông Lâm nghiệp Thành Đô, nguyên nhân nằm ở chính môi trường mà con người tạo ra khi ôm quả bí quá lâu, đặc biệt là suốt cả đêm dưới chăn.
Gần đây, bạn gái của em vừa phát hiện có thai hơn một tháng. Bạn gái là bạn cấp ba của em, cũng đỗ vào một trường đại học dân lập. Quan điểm của hai nhà là tổ chức đám cưới và để cả hai đi học đại học bình thường, bạn gái em sẽ bảo lưu kết quả học tập sau khi học xong kỳ một để sinh con.
Bố mẹ em biết chắc chắn chị gái sẽ không đồng ý với cách giải quyết này nên đã giấu giếm và chỉ nói với chị về đám cưới khi đã bàn bạc với nhà gái xong. Đúng như bố mẹ em nghĩ, khi chị gái biết chuyện, nhất nhất muốn bạn gái em bỏ thai, chính xác là bỏ thai chứ không phải bất cứ cách nào khác.
Chị chửi em ngu si, hư hỏng, rồi phân tích lý do là không ưng nhà bạn gái em do chênh lệch về kinh tế và nhận thức, cưới về là nhà em phải lo cho cả bạn ấy học đại học. Chị chê trường của em và bạn gái là trường vớ vẩn, có học cũng không xin được việc.
Nhưng mọi chuyện không như tôi nghĩ. Công việc hứa hẹn ban đầu chỉ kéo dài hơn một tháng rồi người quen báo khó khăn, không thể giữ tôi lại. Tôi phải nhận việc khác với mức lương chưa bằng một nửa trước đây.
Vợ cũng mất nhiều tháng mới xin được việc, lương thấp, lại phải gửi con xa nhà vì không có trường phù hợp gần nơi ở. Từ căn hộ riêng đầy đủ tiện nghi, cả nhà chuyển sang thuê một căn nhà cấp bốn vì chưa kịp sửa lại nhà cũ của bố mẹ.
Chi tiêu ngày càng eo hẹp. Có hôm con sốt giữa đêm, hai vợ chồng chạy gần 20 km mới tới bệnh viện. Nhìn vợ ôm con ngồi sau xe máy, tôi bắt đầu thấy nghi ngờ quyết định của mình.
Giờ có muốn trở lại thành phố cũng không thể mua được căn nhà như trước nữa. Giá nhà tăng cao quá sức tôi có thể mua. Chưa kể tuổi như tôi, giờ đi xin việc rất khó. Tôi từng là người rất lạc quan, vậy mà giờ chỉ cần nghe ai nhắc đến nơi ở cũ là lòng nặng trĩu.
Chỉ có thể lo cho em chứ không hơi đâu lo cho người dưng, rồi cả hai đứa trẻ con non nớt chưa trưởng thành. Chị thậm chí còn đặt nghi vấn em bị gài... Chị nói với bố mẹ rằng cần dạy cho em một bài học chứ không phải là đáp ứng theo mọi yêu cầu của em.
Hiện, bà Mai làm giúp việc cho một gia đình ở Hà Nội với mức lương khoảng 8 triệu đồng/tháng. Công việc chính của bà là đi chợ, nấu ăn, dọn dẹp nhà cửa và chăm em bé 3 tuổi.
Chị định hướng em trong chuyện học hành và đầu tư cho em nhiều tiền để học thêm các môn năng khiếu, học gia sư, niềng răng và cả làm thẩm mỹ da vì mặt em bị mụn trứng cá.
Em biết chị gái yêu thương mình nhưng chị cũng rất nghiêm khắc và khó tính, có những việc mà chị đã quyết là bố mẹ em cũng không thể lay chuyển. Điểm thi của em không tốt lắm, ban đầu chị động viên em năm sau thi lại nhưng em vẫn muốn đi học đại học luôn.
Sau nhiều lần nói chuyện, có cả sự tác động của bố mẹ, cuối cùng chị cũng đồng ý để em đăng ký vào một trường dân lập với học phí khoảng 500 triệu cho 4 năm học. Bố mẹ và chị gái sẽ chia đôi học phí lo cho em.
"Công việc bây giờ nhẹ nhàng hơn nhiều so với những năm đầu tôi làm giúp việc, gia đình chủ trang bị đầy đủ máy giặt, máy rửa bát, máy hút bụi, mình chỉ học cách sử dụng thì dọn dẹp rất nhanh", bà Mai nói.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nghĩ về câu chuyện này!