Có những điều càng giữ chặt thì càng vơi đi, nhưng cũng có những điều càng trao ra lại càng đầy thêm. Tình thương là một điều như thế. Nó không giống một nắm gạo lấy đi thì ít lại, không giống một đồng tiền cho đi thì ví mỏng hơn.
Tình thương giống như ngọn lửa được mồi từ một ngọn lửa khác. Một ngọn không hề tắt, mà ánh sáng lại lan xa hơn. Người biết cho đi không phải vì mình dư dả, mà vì hiểu rằng điều quý giá nhất trong đời chưa bao giờ nằm ở chỗ sở hữu, mà nằm ở khả năng làm cho cuộc đời của một người khác bớt lạnh hơn, bớt tối hơn, bớt cô đơn hơn.
Tôi 39 tuổi, chồng tôi 33 tuổi. Khi chúng tôi cưới nhau, nhiều người từng nói tôi "trẻ lâu", còn anh may mắn lấy được người vợ chín chắn, biết vun vén gia đình.
Tôi từng nghĩ đó là một cuộc hôn nhân đẹp. Chúng tôi quen nhau khi tôi đã đi qua một lần đổ vỡ, còn anh vẫn là trai tân. Tôi thích sự trẻ trung, đầy năng lượng của anh, còn anh nói tìm thấy ở tôi sự điềm tĩnh và cảm giác an toàn.
Năm đầu tiên sau khi cưới, mọi thứ gần như không có vấn đề. Nhưng vài năm trở lại đây, tôi bắt đầu cảm nhận rõ sự lệch nhịp giữa hai vợ chồng, đặc biệt trong đời sống riêng tư.

Có người nghĩ rằng cho đi là mất. Mất thời gian, mất công sức, mất tiền bạc, mất cả những điều mình đã vất vả mới có được. Nhưng đó chỉ là cái nhìn của đôi mắt hướng ra bên ngoài. Khi quay vào trong, ta sẽ thấy mỗi lần dang tay giúp một người cũng là mỗi lần trái tim mình rộng thêm một khoảng.
Chúng tôi có một con trai, một con gái học lớp một và lớp năm, rất quấn mẹ và thương mẹ. Nhìn bề ngoài, gia đình tôi thật đẹp, thật hạnh phúc khi tôi ở nhà có công việc buôn bán ổn định, nhẹ nhàng, chồng làm gần nhà. Những ai tiếp xúc hay cấp dưới đều nói chồng tôi hiền, nhẹ nhàng. Nhưng ở cùng mới biết anh gia trưởng và khó tính thế nào.
10 năm cưới nhau, mỗi lần nhận lương anh luôn nói bóng gió so sánh rằng ước gì lấy vợ nhà nước thì mỗi tháng hai lương đều như vắt tranh, không phải khổ như giờ. Trong khi đó tôi ở nhà buôn bán đủ thứ, cố gắng làm để không phụ thuộc chồng.
Việc buôn bán của tôi cũng được do có lượng khách quen, rồi vừa nhà cửa, bát chén, cơm nước, con cái, rồi lấy hàng,... Một ngày của tôi lúc nào cũng rất mệt, vậy mà nhiều lúc gạt chân chống xe xuống là anh chê bai, nói móc tôi. Anh là kiểu người muốn hay thích gì là tự quyết định, chẳng cần tôi đồng ý hay không. Nhưng tôi thì không được như thế.
Thật ra, trong mỗi sự nâng đỡ luôn có hai người cùng được cứu. Người được giúp có thêm hy vọng để sống. Người giúp lại tìm thấy ý nghĩa để sống. Một người thoát khỏi nỗi khổ bên ngoài, một người thoát khỏi sự khô cằn bên trong.
Tấm lòng vốn giống như bầu trời. Nếu chỉ giữ cho riêng mình, nó sẽ nhỏ hẹp như căn phòng khép kín. Nhưng khi biết mở cửa, biết đón gió, biết đón nắng, nó sẽ rộng đến mức chứa được cả niềm vui và nỗi khổ của muôn người.
Một bàn tay nâng đỡ đôi khi không cần mang theo của cải lớn lao. Chỉ là một lời động viên dành cho người đang tuyệt vọng. Một ánh mắt cảm thông dành cho người đang mặc cảm. Một bữa cơm dành cho người đói. Một cái nắm tay dành cho người đang cô độc.

Có những món quà rất nhỏ nhưng đủ để vực dậy cả một cuộc đời đang đứng bên bờ vực. Khi một người tìm lại được niềm tin để bước tiếp, ta sẽ hiểu rằng điều mình trao đi chưa từng biến mất. Nó đang tiếp tục nảy mầm trong trái tim của người ấy, rồi một ngày nào đó lại tiếp tục được trao đến một người khác.
Cuộc sống này nhiều khi thấy quá mệt mỏi. Nhiều khi bên ngoài và bên trong của một con người và một gia đình là bức tranh hai mặt. Tôi là nữ, 34 tuổi, lấy chồng xa được 10 năm. Chồng hơn tôi 3 tuổi, làm nhà nước.
Cả hai đều được hồi sinh theo những cách rất khác nhau. Bởi vậy, người biết cho đi chưa bao giờ là người nghèo. Họ là những người giàu nhất, vì trong họ luôn có một dòng suối không ngừng chảy ra từ lòng từ bi.
Phước báu cũng được sinh thành rất lặng lẽ như thế. Không phải từ những việc làm để được khen ngợi, mà từ những hành động xuất phát tự nhiên như mây cho bóng mát, như cây cho hoa trái, như dòng sông cho nước mà chưa từng nghĩ mình đang ban ơn.
Khi cái cho không còn mang theo ý niệm về người cho, người nhận và vật được cho, thì mỗi hành động thiện lành đều trở thành một cánh cửa mở vào tự do.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nghĩ về câu chuyện này!