Tôi cũng hiểu vì sao một người có gia đình vẫn có thể bị cuốn vào một mối quan hệ bên ngoài dù biết nó sai.
Tôi 39 tuổi, kết hôn gần 15 năm và có hai con. Trước đây, tôi từng nghĩ gia đình mình khá bình yên. Chồng không phải người quá lãng mạn nhưng chăm chỉ, có trách nhiệm với vợ con. Tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ có ngày phải nghi ngờ người đàn ông ngủ bên cạnh mỗi tối. Cho đến một lần tình cờ nhìn thấy những tin nhắn trong điện thoại của chồng, tôi mới biết chồng có một mối quan hệ khác.
Tôi nhìn cô ấy rồi cười: “Em xem, anh to cao vạm vỡ thế này, sao lại không có con được chứ. Chỉ cần em có thể, anh sẽ cho em sinh cả một đội bóng”. Vợ tôi nghe xong thì dỗi: “Ai bảo to cao vạm vỡ thì chắc chắn là có con?”
Tôi từng hài lòng khi có chồng hiền lành, chăm làm, không rượu chè. Gia đình tôi không giàu có nhưng đủ sống, có chút ít dư dả để chăm lo cho hai bên nội - ngoại. Chỉ có một điều duy nhất khiến tôi áp lực ngay từ khi bước chân vào làm dâu là mẹ chồng nói thẳng rằng, ông bà mong có thằng cháu đích tôn.
Mẹ chồng không nói thẳng, nhưng ai cũng hiểu bà rất mong cháu đích tôn. Ngày tôi sinh con gái đầu lòng, bà vẫn chăm cháu, vẫn nấu cơm cho tôi ở cữ, nhưng thỉnh thoảng lại thở dài nói chuyện “hương khói”, “nối dõi”. Ban đầu tôi còn tự an ủi rằng người lớn tuổi ở quê thường suy nghĩ như vậy. Nhưng càng về sau, chuyện ấy càng trở thành áp lực vô hình trong cuộc hôn nhân của tôi.
Tôi hỏi thẳng nhưng anh phủ nhận, nói đó chỉ là đồng nghiệp nói chuyện thân thiết. Tôi không có bằng chứng để làm lớn chuyện nên đành bỏ qua. Sau đó, có người còn gửi cho tôi ảnh chụp hai người họ thân thiết nhưng anh chối bay chối biến, nói là có người ác ý, dùng AI để chơi xấu anh, phá hoại hạnh phúc gia đình, bảo tôi bao giờ nhìn thấy tận mắt hãy nói. Từ đó, trong lòng tôi xuất hiện một khoảng cách mà chẳng cách nào lấp được.
Tôi bắt đầu để ý từng cuộc điện thoại, những lần anh về muộn hay những tin nhắn anh vội vàng xóa. Chúng tôi vẫn sống cùng nhà, đưa con đi học, ăn những bữa cơm bình thường nhưng tôi không còn cảm giác mình đang sống trong một cuộc hôn nhân hạnh phúc.

Rồi tôi quen một người đàn ông qua công việc. Anh hơn tôi vài tuổi, đã có vợ con. Ban đầu chúng tôi chỉ trao đổi công việc, sau đó anh thường hỏi han, kể chuyện gia đình và dần dành cho tôi những lời quan tâm mà lâu rồi tôi không nhận được từ chồng. Tôi biết anh có gia đình nên luôn tự nhắc mình phải giữ khoảng cách. Nhưng có một thời điểm tôi yếu lòng, có chút muốn biết cảm giác được người khác ngoài chồng quan tâm có gì đặc biệt mà chồng tôi bất chấp để tìm kiếm bên ngoài.
Sau khi biết chuyện, tôi muốn làm ầm lên, phá tan tất cả, nhưng nhìn con gái trong sáng, vui tươi, tôi không biết phải lựa chọn như thế nào. Con bé năm nay còn phải thi chuyển cấp. Điều khiến tôi ám ảnh nhất là con gái tôi rất quý Huệ. Con bé gọi cô ấy là “dì Huệ”, còn chơi với thằng Tí như em ruột. Tôi không biết sau này phải giải thích với con thế nào nếu mọi chuyện vỡ lở hoàn toàn.
Sau khi làm xét nghiệm, tôi quay trở lại cơ quan, vợ ở lại chờ kết quả. Tối đó, tôi hỏi vợ kết quả hôm nay thế nào, vợ tôi nói không sao. Giọng cô ấy buồn buồn, chắc vì cảm thấy vấn đề ở mình nên có lỗi.
Có người nói phụ nữ hơn nhau ở chỗ biết nhẫn nhịn để giữ gia đình. Nhưng nếu sự nhẫn nhịn ấy đổi lại bằng việc bị phản bội suốt nhiều năm bởi chính chồng và cô bạn thân, thì liệu còn đáng để tiếp tục nữa không?
Tôi đã chủ động cắt liên lạc, không trả lời những tin nhắn níu kéo của anh. Nhưng chúng tôi vẫn làm chung một dự án nên không thể hoàn toàn tránh mặt. Có những ngày chỉ cần nhìn thấy anh từ xa, tôi lại thấy lòng mình dao động. Tôi không muốn trở thành người mà trước đây mình từng căm ghét nữa. Tôi càng không muốn các con lớn lên trong một gia đình mà cả bố lẫn mẹ đều sống bằng những bí mật. Tôi phải làm thế nào để thực sự thoát khỏi mối quan hệ này khi lý trí đã quyết định nhưng tình cảm vẫn chưa chịu buông?
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nghĩ về câu chuyện này!