Vợ tôi dạo này thay đổi rất nhiều, không phải kiểu thay đổi nhẹ nhàng mà là một sự “lột xác” khiến tôi vừa bất ngờ, vừa hoang mang.
Cô ấy bắt đầu dậy từ 5 giờ sáng. Ngày nào cũng vậy, chuông báo thức chưa kịp reo lần thứ 2 là vợ tôi đã bật dậy, mặc đồ thể thao, buộc tóc gọn gàng rồi đi ra ngoài. Lúc đầu, tôi còn nghĩ vợ chăm sóc sức khỏe là tốt, nhưng rồi mọi thứ không dừng lại ở đó.
Mọi chuyện tưởng như đã ngủ yên. Tôi ra trường đi làm, gặp gỡ một vài người nhưng chưa có mối tình nào sâu sắc. Tôi cũng không mấy khi liên lạc với nhóm bạn đại học, chỉ thi thoảng gặp trong một số buổi họp lớp.
Có lẽ điều khiến tôi buồn nhất không phải là những bữa cơm nguội lạnh, hay căn nhà bừa bộn mà là cảm giác người phụ nữ từng cùng tôi xây dựng tổ ấm này, giờ lại lựa chọn cách sống hoàn toàn khác.
Cả năm hai vợ chồng không gần gũi, tôi cảm thấy rất yên ổn nhưng có lẽ chồng tôi không nghĩ vậy. Nhiều lúc tôi bảo anh đi khám ở bệnh viện lớn xem sao nhưng chồng không đả động gì.
Thành ra tài khoản của tôi lúc nào cũng gần như bằng không, còn tiền dư mỗi tháng đều nằm trong tài khoản của chồng. Tôi rất ít mua sắm cho bản thân, một năm chỉ dám mua vài bộ quần áo cho cả nhà, nhưng mỗi lần mang đồ mới về anh đều tỏ vẻ không cần thiết. Hai vợ chồng cũng hiếm khi đi chơi hay ăn ngoài vì anh luôn cho rằng ở nhà sẽ tiết kiệm hơn.
Mỗi khi dành dụm được một khoản, chồng lại gửi hết vào sổ tiết kiệm, tất cả đều đứng tên anh. Những lúc vợ chồng cãi nhau, anh luôn im lặng nhiều ngày, giận rất dai, còn tôi luôn là người xuống nước trước. Điều đó khiến tôi nhiều lần thấy tủi thân.

Sáng hôm sau tỉnh dậy trong căn phòng lạ, nhìn anh ngủ bên cạnh, tôi hoảng hốt và xấu hổ đến mức chỉ muốn biến mất. Tôi nằm im trên giường mà đầu óc quay cuồng. Tôi nhớ lại cuộc gặp ở quán bar, tôi giận chính mình quá dễ dãi.
Tôi biết chồng tiết kiệm là tốt, tất cả cũng chỉ để lo cho con cái và cuộc sống sau này nhưng nếu cứ sống trong cảnh suốt ngày xin tiền chồng thế này, tôi cũng thấy rất mệt mỏi. Tôi từng đề nghị hàng tháng anh chủ động chuyển cho tôi vài triệu cố định để sinh hoạt nhưng anh không đồng ý, bảo bao giờ thiếu mới chuyển, còn đủ thì thôi. Tôi phải làm sao đây.
Tôi mặc kệ, miễn đừng đụng đến người tôi là được. Ngoài chuyện đó ra, chồng rất yêu thương con và siêng năng. Đó coi như là bù đắp lại khiếm khuyết nên chúng tôi vẫn sống cùng nhau tới giờ. Chỉ có điều không biết cuộc hôn nhân này có kéo dài mãi được không thì tôi chẳng rõ.
Cho đến 3 năm trước, tôi tình cờ gặp lại anh trong một quán bar vào đúng hôm tôi đi một mình. Lúc này, tôi vừa nghỉ việc ở công ty, chới với trong cuộc sống nên rất tâm trạng.
Trong một cuộc hôn nhân, ranh giới giữa “sống cho bản thân” và “bỏ bê gia đình” thật sự rất mong manh. Tôi quá chán với người vợ hào nhoáng bên ngoài, mải mê với những cuộc gặp gỡ mà quên đi gia đình rồi! Liệu tôi có quá ích kỷ khi mong vợ dành thời gian cho gia đình? Hay là cô ấy đang đi quá xa trong hành trình “yêu bản thân”?
Vừa gặp, anh ấy nhận ra tôi ngay, còn chủ động kéo ghế ngồi cạnh, hỏi han sau nhiều năm không gặp. Anh khen tôi vẫn trẻ và ngày càng xinh đẹp. Chúng tôi nói đủ thứ chuyện, từ công việc đến cuộc sống. Uống vài ly với nhau rồi không hiểu "trời xui đất khiến" thế nào chúng tôi cứ ngồi mãi không chịu về. Đêm đó, tôi đã lên giường với anh.
Cô ấy đi tập thể dục, rồi tham gia dân vũ, rồi lại thêm yoga, rồi thêm cả nhóm “phụ nữ hiện đại sống tích cực”. Mỗi buổi sáng của vợ tôi kéo dài đến gần 9 giờ mới về. Khi tôi tỉnh dậy, căn nhà đã trống trơn. Nhiều hôm tôi bận đi làm sớm, con tôi mới học lớp 1 đã phải tự mặc đồng phục, tự ăn qua loa cái bánh mì rồi đến trường.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nghĩ về câu chuyện này!