Có những việc tôi nhờ hỗ trợ, anh vừa làm vừa chơi game nên sai sót liên tục. Cuối cùng, tôi lại phải dành thời gian sửa từng lỗi, làm lại từ đầu.
Nhiều lần như vậy, khối lượng công việc của tôi không hề giảm mà còn nhiều hơn trước. Tôi đã góp ý nhẹ nhàng rồi nghiêm túc, cũng từng kiên nhẫn chờ anh thay đổi. Nhưng càng về sau, tôi càng nhận ra sự cố gắng chỉ đến từ một phía.
Có lẽ vì thế mà mỗi khi anh quá nồng nhiệt, tôi lại càng thấy xa cách. Tôi cần một người bạn đồng hành chia sẻ gánh nặng tài chính, cùng tôi lo toan cuộc sống chứ không phải chỉ cuồng nhiệt trên giường. Khi sự mệt mỏi về tiền bạc chưa được giải tỏa, cơ thể tôi khó mà mở lòng.
Điều khiến tôi băn khoăn nhất là tôi không muốn tổ ấm rạn nứt chỉ vì chuyện này. Tôi biết đàn ông có nhu cầu sinh lý cao không phải điều xấu. Thậm chí nhiều người vợ còn mong chồng mình “nhiệt tình” như vậy. Nhưng khi nhịp độ của hai người quá chênh lệch, sự thân mật dễ trở thành... chịu đựng.
Một phần khác trong lòng tôi cũng có những vướng mắc khó gọi tên. Tôi là người gánh vác chính kinh tế gia đình. Chồng chỉ phụ thêm phần nào. Tôi không trách anh, nhưng sâu thẳm, tôi thiếu đi sự ngưỡng mộ dành cho chồng - thứ cảm xúc khiến người phụ nữ dễ rung động và khao khát gần gũi.
Chỉ có vấn đề là vợ, vợ nói ở đây đi đâu cũng sợ, ban đêm muốn đi công viên hay dạo phố cũng sợ không đi được. Vì ở đây không có công viên, rồi lúc con ốm đột xuất ban đêm mà đi mua thuốc cũng không dám đi.
Nói chung là ban đêm cái gì cũng tôi đi, hết từ mua thuốc hay mua đồ ăn ngoài, chở vợ con đi dạo, tất cả đi ban đêm là tôi chứ vợ không dám đi. Rồi vợ nói ở đây ship đồ ăn đắt quá, nhiều khi không có quán chịu ship về tận nhà, hay đặt xe đi đâu cũng phí cao, không tiện. Kiểu vợ bị tù túng, buồn nhiều, không thoải mái.

Nhiều khi vợ nói thà ở xa mà đường đi không sợ. Con đường có đèn đường nhưng vợ vẫn sợ. Nói chung tối tối, người đi đường ít nên tôi cũng hiểu cho vợ nhưng làm sao được, giờ về đây làm nhà mới gần 4 năm thôi.
Nói chung tôi thấy đó mà bơ thôi chứ làm sao được, ban đêm có gì tôi cũng đi, mọi thứ tôi thấy ổn với hiện tại chỉ trừ vợ. Từ ngày về đây ở, thấy vợ buồn, lo lắng, không thoải mái. Không biết tình hình tương lai sao. Tôi cũng không bàn tính với vợ gì ở thời điểm hiện tại hết. Mong mọi người cho lời khuyên.
Tôi kết hôn khi công việc đã ổn định, việc kinh doanh cũng đủ để mang lại cuộc sống thoải mái. Khi ấy, chồng tôi làm công việc văn phòng với mức lương khoảng 11 triệu đồng mỗi tháng.
Thấy anh đi sớm về khuya mà thu nhập không cao, tôi nghĩ nếu về làm cùng vợ vừa đỡ vất vả, vừa có cơ hội phát triển hơn. Chính tôi là người khuyên anh nghỉ việc.
Tôi không ngại gánh toàn bộ chi tiêu trong gia đình. Tôi mua cho anh máy tính mới, đăng ký các khóa học để anh nâng cao kiến thức, rồi giao anh phụ trách website của công ty. Tôi nghĩ chỉ cần anh chịu khó học hỏi, cả hai sẽ cùng nhau gây dựng sự nghiệp.
Nhưng mọi chuyện không diễn ra như tôi kỳ vọng. Anh thường thức khuya, sáng ngủ đến muộn, chiều lại ra quán cà phê ngồi hàng giờ. Công việc được giao anh làm rất chậm, thiếu trách nhiệm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nghĩ về câu chuyện này!