Hành Trình Chữa Lành

Tôi nghĩ, chỉ cần vài ngày, thấy lịch trình bình thường, tôi sẽ gỡ nó ra, tin tưởng vợ và im lặng như chưa từng xảy ra khúc mắc

Từ ngày cưới, hầu như mọi chi tiêu trong nhà đều do vợ chồng tôi gánh vác. Chồng tôi làm tự do, thu nhập bấp bênh, em chồng chưa tìm được việc làm, mẹ chồng không có lương, chỉ trồng ít rau trong vườn rồi hái đem ra chợ bán.

Thế nhưng, mọi thứ lại quá “hoàn hảo” suốt nhiều tuần: Định vị cho thấy vợ luôn ở cơ quan, lịch trình không có gì bất thường, hầu như chỉ từ chỗ làm về nhà, đi siêu thị, đi ngân hàng... Tôi bắt đầu sống trong trạng thái chờ đợi. 

Mỗi lần mở điện thoại xem định vị là một lần tim tôi thắt lại. Dù không có dấu hiệu bất thường, trực giác vẫn khiến tôi không thể ngồi yên.

Chồng tôi không rượu chè, cờ bạc hay ngoại tình, cũng thương vợ con nhưng chuyện gì cũng nghe mẹ. Tôi thấy hối hận lắm, giá như học ra trường rồi kiếm việc đàng hoàng, tìm người cũng có nghề nghiệp tử tế rồi lấy (chồng tôi học hết cấp hai). 

Tôi đã nhiều lần khuyên nhủ chồng rằng có thể ở chung với mẹ chồng nhưng anh em làm sao chung mãi được. Mẹ chồng cứ muốn vợ chồng tôi sửa nhà để cho em trai chồng ở nữa, nó lấy vợ thì vẫn ở chung, ăn chung.

Giải đáp thắc mắc: Vợ chồng giận nhau có nên ngủ riêng hay không?

So với tôi, vợ ra ngoài xã hội, va chạm tiếp xúc nhiều người hơn, nhưng tôi chưa từng kiểm soát hay nghi ngờ vợ. Điện thoại của cô ấy tôi không xem, các mối quan hệ đồng nghiệp tôi cũng không hỏi han kỹ. Cho đến khi vài tháng gần đây, những lần vợ về muộn, đi vắng cuối tuần ngày một nhiều.

Có lần, cô ấy về nhà muộn, tay không đeo nhẫn cưới. Khi tôi hỏi, cô ấy cười, nói "rửa tay, để quên ở đâu đó trên công ty". Tôi gật đầu cho qua, nhưng trong lòng thì đặt ra những câu hỏi, nghi ngờ. Trước đó, cô ấy không có thói quen tháo nhẫn cưới.

Hai vợ chồng dành dụm được hơn 200 triệu đồng, bố mẹ đẻ và anh trai tôi cho thêm ít tiền để làm vốn. Tôi muốn dành tiền mua một mảnh đất nhỏ khác hoặc xây riêng nhà nhưng chồng và mẹ chồng lại bàn sửa lại nhà cũ để anh em ở chung cho thoải mái. Tất nhiên toàn bộ chi phí cũng do vợ chồng tôi lo.

Sau khi lên mạng tìm hiểu, tôi quyết định gắn định vị vào xe máy của vợ. Tôi cài định vị không phải để bắt lỗi, mà để tự trấn an mình. Tôi nghĩ, chỉ cần vài ngày, thấy lịch trình bình thường, tôi sẽ gỡ nó ra, tin tưởng vợ và im lặng như chưa từng xảy ra khúc mắc.

Tôi 30 tuổi, lấy chồng được gần 5 năm, có hai con, bé lớn 3 tuổi, bé thứ hai mới sinh hơn ba tháng bằng phương pháp sinh mổ. Nhà chồng khó khăn, ngoài hai vợ chồng còn có mẹ chồng và em trai chồng sống chung. 

Tuyết Mai

Tuyết Mai

Đội ngũ biên tập tận tâm, luôn ở đây để lắng nghe, đồng cảm và mang đến cho bạn những dòng tâm sự, những bài viết chữa lành sâu sắc nhất từ cuộc sống.

Cùng chia sẻ cảm nghĩ (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nghĩ về câu chuyện này!