Hành Trình Chữa Lành

Tôi nhận ra mình thấu hiểu anh hơn rất nhiều so với thời còn là vợ chồng

Điều lạ lùng là từ khi không còn sống chung, chúng tôi lại… dễ chịu với nhau hơn. Mỗi lần gặp nhau vì con ốm, đi viện hay dự đám cưới bạn bè, chúng tôi không còn căng thẳng. Ngược lại, còn có thể trò chuyện thẳng thắn, chia sẻ mọi điều trong cuộc sống như những người bạn tri giao.

Đúng lúc đó, có điện thoại khách gọi xe nhưng tôi không thể để cô bé ở lại một mình. Đúng lúc đang rối, tôi phát hiện chiếc xắc tay bé xíu ở cạnh sườn, sát nách cô bé có ghi hẳn hai số điện thoại của cả bố và mẹ.

Sau những nụ cười hội ngộ đầy hạnh phúc, những cái ôm tình cảm, tay bắt mặt mừng với những người bạn Việt Nam gặp được trong hành trình tìm mẹ 2 năm về trước, chị Kim Hoa đã chia sẻ thêm về cuộc sống hiện tại sau khi đoàn tụ với cha mẹ, anh chị em ruột thịt.

Rồi anh bắt đầu rủ tôi và con đi cà phê, đi ăn, đi xem phim. Anh nói muốn bù đắp cho con, muốn con có những kỷ niệm đủ đầy cả bố lẫn mẹ. Tôi thấy hợp lý nên đồng ý. Những buổi đi chơi ấy thật sự vui. Con tôi hớn hở khi có đủ cả bố và mẹ. Còn tôi, thú thật, cũng có những xao xuyến như thuở mới yêu.

Vợ chồng giận nhau có nên ngủ riêng? Biết điều này để tránh rạn nứt!

Thế nhưng cô bé trong tình cảnh đáng thương như vậy sao có thể làm ngơ? Tôi chạy lại phía cô bé, mắt không ngừng quan sát xem có người lớn nào đi ngang để nhờ làm chứng nếu cần, nhưng chẳng có ai.

"Cuộc sống của tôi đã thật trọn vẹn và hạnh phúc khi có cả gia đình ở Pháp và gia đình Việt Nam để yêu thương. Bạn biết không? Khi mọi người hỏi thăm về gia đình của tôi, tôi phải hỏi lại vì không biết mọi người đang hỏi về gia đình nào, Việt Nam hay Pháp", cô gái Pháp gốc Việt chia sẻ.

Tôi nhận ra mình thấu hiểu anh hơn rất nhiều so với thời còn là vợ chồng. Anh cũng nói vẫn yêu tôi sâu đậm. Sau hơn một năm như vậy, anh ngỏ ý muốn quay lại và đề nghị tôi cùng con về nhà anh vào cuối tuần, thay vì chỉ gặp nhau bên ngoài.

Tôi tìm cách hỏi han để bé bình tĩnh lại, cũng là để trấn an bản thân: "Mẹ con đâu? Mẹ con tên gì để chú tìm mẹ cho con?". Cô bé thấy người lạ càng hoảng sợ, khóc to. Thấy thương quá mà tôi không dám ôm bé đi đâu, sợ chẳng may người lớn xuất hiện lại tưởng tôi bắt cóc.

Theo chị Kim Hoa, suốt 2 năm qua kể từ lần gặp lại gia đình Việt Nam sau 30 năm chia cách, chị vẫn giữ liên lạc với cha mẹ, anh chị em ruột và các thành viên trong gia đình qua mạng xã hội.

Tuyết Mai

Tuyết Mai

Đội ngũ biên tập tận tâm, luôn ở đây để lắng nghe, đồng cảm và mang đến cho bạn những dòng tâm sự, những bài viết chữa lành sâu sắc nhất từ cuộc sống.

Cùng chia sẻ cảm nghĩ (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nghĩ về câu chuyện này!