Khoảng một năm đầu tôi phải ở lại nước ngoài để điều trị tập trung. Ngày đầu tiên truyền thuốc, dù đã được giáo sư và bác sĩ giải thích trước rằng loại thuốc đưa trực tiếp vào mạch máu có liều rất mạnh, tôi vẫn tự nhủ mình sẽ vượt qua vì luôn nghĩ bản thân đủ mạnh mẽ và lạc quan.
Thế nhưng chỉ khoảng 20 phút sau khi truyền thuốc, tôi bị ngừng tim.
Các bác sĩ cố gắng cấp cứu nhưng thấy không còn hy vọng nên thông báo với gia đình bên chồng rằng tôi không qua khỏi, mời vào gặp mặt lần cuối và chuẩn bị làm thủ tục hậu sự.
Hồi đó, tôi là cô học trò nổi bật của lớp, nằm trong ban cán sự lớp, thầy cô ai cũng yêu quý. Vậy mà chớp mắt một cái đã là 20 năm sau, tôi bây giờ chỉ là nhân viên bán hàng nhỏ bé, trong tay chẳng có gì đáng giá để tự hào.
Với bản thân của hiện tại, tôi làm sao đủ dũng khí gặp lại bạn bè, thầy cô. Mọi người có thể cho tôi một lời khuyên được không. Tôi xin cảm ơn.
Vậy mà giờ chính tôi trượt dài trong thứ mà mình từng khinh ghét. Mọi chuyện bắt đầu từ đêm quái đản đó.
Chúng tôi gặp nhau trong một chuyến công tác chung. Anh hơn tôi gần mười tuổi, điềm đạm, lịch thiệp và có cách quan tâm khiến người khác cảm thấy mình được lắng nghe thật sự.

Anh kể về vợ con với sự trân trọng, không một lời than phiền. Chính điều đó mới khiến tôi chủ quan. Tôi nghĩ một người đàn ông như vậy thì sẽ chẳng bao giờ vượt quá giới hạn.
Tôi chạnh lòng và hổ thẹn vì bản thân kém cỏi. Tôi hối hận ngày trước đã chọn nhầm ngành học, không dũng cảm ôn thi lại đại học để đạt được ước mơ mà nhắm mắt đưa chân học bừa một ngành để rồi giờ thất bại thảm hại.
Tôi đã qua 1 lần tan vỡ và hiện đang làm mẹ đơn thân. Tôi căm thù những cô tiểu tam vì đó chính là nguyên do tôi không giữ được chồng. Trong suy nghĩ của tôi, ngoại tình là sự ích kỷ, là lựa chọn có chủ ý của những kẻ tệ bạc, ngụy trang bằng cái cớ sai lầm nhất thời. Tôi cảm thấy khinh họ.
Chồng bảo cho hai con đi du học, còn lại 3 người về Đà Lạt sống. Nơi này tôi lại chưa từng có nhà, do tôi chỉ thích biển. Trong khi đó tôi hàng tháng phải bay đi tiêm thuốc một lần, chi phí trên 100 triệu đồng cho một lần, rất mệt mỏi.
Bạn bè cùng trang lứa, đứa thì giảng viên, đứa bác sĩ, đứa làm cán bộ thuế tỉnh, cán bộ ngân hàng, ai cũng nhà cao cửa rộng.
Giờ tôi lại sợ máy bay, ra sân bay là stress. Tôi bay đi bay về vì nhớ con gái nhỏ, không biết thời gian cho cuộc sống của mình sẽ ra sao nên luôn muốn gần các con thật nhiều.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nghĩ về câu chuyện này!