Khi bên anh, tôi lại yêu một cách rất bản năng, không tính toán, cũng chẳng biết giữ lại cho mình chút dè dặt nào. Còn anh chỉ lặng lẽ đón nhận chứ chưa bao giờ từ chối. Có lẽ đó cũng là sai lầm của tôi.
Mọi chuyện chỉ vỡ lở khi một tối tôi nằm thức xem bóng đá, thấy máy vợ rung liên tục do có tin nhắn. Tôi lấy máy để im lặng cho vợ con không bị tỉnh giấc.
Cô ấy khẳng định chỉ muốn tìm cảm giác được chia sẻ, chưa từng nghĩ sẽ bỏ chồng con. Người kia cũng đang có gia đình. Họ ước hẹn là chỉ nhắn tin trong giờ hành chính và xóa ngay trước khi về nhà.
Anh hoàn toàn tự quyết điều này và không hề bàn bạc với tôi. Khi anh nói với tôi chỉ như 1 lời thông báo kèm thêm giải thích rằng: Anh sẽ đi tìm việc và sẽ lo việc chu cấp cho mẹ và em gái nhưng trước mắt khi chưa có việc làm mới thì anh cần tôi hỗ trợ, chi khoản tiền đó trước.
Vợ chồng tôi bằng tuổi nhau và đã kết hôn được 7 năm, có 2 con nhỏ. Công việc của tôi có thu nhập tốt hơn, gấp 7 lần mức lương cho vị trí hành chính văn phòng mà anh có trong nhiều năm qua.
Vì thế từ ngày lấy nhau, tôi luôn là người lo kinh tế chính trong gia đình. Đến cả căn chung cư gia đình tôi đang sống cũng được tôi mua từ trước khi kết hôn với sự giúp đỡ một phần từ bố mẹ tôi.

Anh biết điều đó và tôi cũng ý tứ không nhắc nhiều đến chuyện tiền bạc để anh không cảm thấy đang phải “ăn bám” vợ như nhiều lần anh nói đùa. Tôi những tưởng anh hiểu chuyện vậy mà ai ngờ, anh đã tự quyết sẽ chi trả toàn bộ tiền chi tiêu của mẹ chồng và tiền ăn, ở của em chồng đang học đại học, với số tiền hằng tháng cũng tới hơn chục triệu đồng chỉ sau một lần về thăm nhà.
Rồi càng nói chuyện, tôi càng bị thu hút bởi sự hài hước và cách trò chuyện của một anh. Tôi có cảm giác rất dễ đoán được suy nghĩ và tâm lý của anh ấy.
Ma xui quỷ khiến thế nào, tôi tò mò mở ra xem nhóm của vợ nhắn gì mà khuya thế. Nhưng tôi sốc khi thấy tin nhắn tình cảm từ một người đàn ông cùng lớp đại học. Hóa ra, tối đó anh ta cũng xem đá bóng, nhậu say, nhớ vợ tôi nên nhắn tin.
Trong số những người quen lúc đó, anh là người mà tối nào tôi cũng chủ động nhắn tin trước. Anh vốn ít nói nhưng mỗi khi trò chuyện, cả hai luôn bắt nhịp được với nhau nên câu chuyện lúc nào cũng rất vui vẻ và tự nhiên.
Ngày đầu tiên gặp nhau là một buổi tối mưa tháng sáu. Ngay từ lần gặp đó, tôi đã có thiện cảm với anh vì anh đúng với hình dung của tôi. Anh mặc quần tây, áo sơ mi, đi xe đạp đến điểm hẹn. Dù có phần rụt rè nhưng cuộc trò chuyện giữa hai chúng tôi diễn ra rất thoải mái. Anh còn nói không hiểu vì sao lại có thể dễ dàng mở lòng với tôi như vậy.
Khi tôi đối chất, vợ ban đầu phủ nhận, sau đó thừa nhận hai người nảy sinh tình cảm vì thường xuyên trò chuyện, đã có đi quá giới hạn vài lần. Vợ nói cuộc sống hôn nhân quá đơn điệu, còn người kia luôn biết cách lắng nghe và quan tâm.
Có lẽ chính vì những điều đó mà tôi trở nên chủ động hơn. Tôi thẳng thắn bày tỏ tình cảm của mình, chủ động trong hầu hết mọi chuyện. Trước khi gặp anh, tôi không phải là người có nhiều kinh nghiệm trong tình yêu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nghĩ về câu chuyện này!