Tình Yêu & Hôn Nhân

Tôi phát hiện chồng tiếp tục nợ 500 triệu đồng

Tôi 31 tuổi, cưới được 6 năm và có bé trai 5 tuổi. Chồng tôi là người chịu khó, chưa bao giờ để vợ con thiếu thốn. Anh đi làm về đúng giờ, cuối tháng vẫn đưa tôi tiền đóng học cho con, cuối tuần còn chở hai mẹ con về ngoại. 

Nhìn từ bên ngoài, có lẽ tôi đang có một gia đình khá ổn nhưng càng sống lâu, tôi càng thấy mình giống người ở chung nhà với chồng hơn là vợ.

Tôi buôn bán trứng. Năm ngoái chồng lén chở trứng đi bán để lấy tiền tiêu xài riêng. Sau đó bị tôi phát hiện. Từ khi theo người phụ nữ khác, chồng về nhà mang hai chiếc xe máy đi cầm cố (hoặc bán) đến nay tôi không rõ. Giờ tôi gọi điện không nghe máy, nhắn tin không trả lời. 

Tôi phát hiện chồng tiếp tục nợ 500 triệu đồng. Chồng cố tình giấu tôi, anh cố gồng vì lương vẫn đưa đủ cho tôi. Tôi làm gay gắt, anh thú nhận do thâm hụt thẻ tín dụng lãi cao từ mấy năm trước dồn lại nên mở thêm để lấy đầu này đập đầu kia. Đến khi nợ lớn quá, anh vay để tiếp tục đầu tư tiền ảo một lần nữa, mong gỡ gạc, không ngờ mất tiếp nên số nợ đội lên như thế. Anh dự định lấy đầu này đập đầu kia, quyết không cho tôi biết.

Những lúc nhìn con, tôi không cảm nhận được niềm vui, niềm hạnh phúc như người ta vẫn hay nói. Tôi sợ gần gũi chồng, không phải vì hết yêu, mà là vì trong người lúc nào cũng, mệt mỏi, trống rỗng và không còn chút năng lượng nào.

Chủ nợ đến nhà tìm chồng tôi nhưng không có ở nhà. Chồng còn nói với bạn bè là đã ly hôn vợ (thật ra là chưa hề ly hôn). Gia đình, anh chị em đều khuyên tôi nên ly hôn nhưng tôi chưa làm được vì nghĩ đến con sau này không có cha.

Tôi chỉ muốn ly hôn khi biết chồng thường xuyên làm việc này khi xa vợ

Tôi không nghĩ ở tuổi này rồi lại cảm nắng một người đàn ông có gia đình, thích người ta chỉ vì thấy họ hay ho, ngưỡng mộ về sự tài giỏi. Tôi hiểu, giờ mình có chồng con, không thể sống vì sở thích cá nhân được. 

Ban đầu anh rất kiên nhẫn quan tâm. Anh hỏi han, đỡ đần việc nhà, cùng tôi chăm con. Song càng về sau, khoảng cách giữa hai vợ chồng càng lớn dần. Những cái ôm cũng trở nên gượng gạo, những lần anh chủ động gần gũi đều bị tôi tìm mọi cách né tránh. Tôi biết anh buồn, tổn thương, nhưng tôi thấy mệt mỏi, không còn muốn quan tâm cảm xúc của người khác.

Tôi phải điều chỉnh lại cảm xúc, cố gắng không nghĩ đến, không giao tiếp nhiều, về nhà cố gắng chăm chồng con nhiều hơn nữa. Tôi hâm nóng tình cảm vợ chồng bằng chuyến du lịch và cũng chủ động đề nghị chồng dành chút thời gian làm mới tình cảm. Chồng tôi không biết lý do nhưng cũng cố chiều theo một chút.

Suốt một năm qua, tôi vẫn đều đặn trả lãi ngân hàng, trả tiền nhà, tiền học cho con. Khoản nợ với Hương, tôi dự định cuối năm sẽ trả vì lúc đó chồng tôi có công trình lớn.

Tôi biết mình mang nợ, nhưng tôi chưa từng nghĩ vay tiền đồng nghĩa với việc phải sống như một kẻ tội đồ.

Được trời thương, công việc hai vợ chồng thuận lợi nên đầu năm nay tôi đã trả hết nợ của chồng và giảm bớt nợ mua nhà,. Những tưởng cuộc sống từ nay sẽ khá lên, có tiền lo cho con cái và ba mẹ nhiều hơn, kiểu như qua bao thăng trầm tôi đã leo lên được đỉnh. Tôi lập bao mục tiêu, dự định cải thiện chất lượng cuộc sống thì lại bị chồng đạp xuống vực lần nữa.

Buổi họp lớp hôm ấy được tổ chức ở một nhà hàng khá đẹp. Tôi đã đắn đo rất nhiều mới đăng ký tham gia. Mỗi người đóng hơn một triệu đồng, nhưng tôi vẫn muốn đi vì mấy khi có dịp. Cũng đã lâu rồi tôi không có niềm vui nào cho riêng mình.

Tuyết Mai

Tuyết Mai

Đội ngũ biên tập tận tâm, luôn ở đây để lắng nghe, đồng cảm và mang đến cho bạn những dòng tâm sự, những bài viết chữa lành sâu sắc nhất từ cuộc sống.

Cùng chia sẻ cảm nghĩ (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nghĩ về câu chuyện này!